Anh lôn to nhat the gioi

     
thực sự tôi không phải là nhà văn,lại cũng ko lãng tử, Cũng chẳng yêu cầu tập tành viết truyện để khoe khoang…Như mọi tín đồ tôi cũng có tương đối nhiều câu chuyện của quá khứ. Tôi đã đọc các truyện của các bro…những “Yesterday , lầm lỗi , Chuyện xưa giờ bắt đầu giám thổ lộ”….và tôi cũng giống như nhiều bạn khác đã thấy dường như thấp thoáng bao gồm mình ở trong số những câu chuyện đó…quá khứ thôi thúc tôi nói lại…và tôi đưa ra quyết định viết để dành cho những cam kết ức của ngày hôm qua….

Bạn đang xem: Anh lôn to nhat the gioi

Hình hình ảnh cho lon dep nhat the gioi

Tặng chúng ta bài hát không up được links vì vẫn tồn tại bú sữa mẹ) cô bé Đến Từ hôm qua Và rồi ta hứa đã quay trở lại, với một ngày mai như hai người bạn. Một ngày sẽ quên tất cả lại lưu giữ về nhau thuộc năm mon còn ấu thơ. Cùng ngày hôm nay anh như đứa trẻ con của ngày ngày qua xa xôi tìm tới Lời thề tựa như ánh lửa sưởi ấm lòng anh như chủ yếu em, cô gái đến từ ngày hôm qua tình yêu đầu trôi xa dư âm để lại và nếu thuộc về nhau em sẽ quay trở về cùng anh được thấy hoa rơi như cơn mưa tươi thắm những tuyến phố bên cạnh đó là vẫn cụ em không trở về và mãi là như vậy anh ko trẻ lại Dòng thời gian trôi như ánh sao băng trong tầm khắc của chúng ta nhiều năm xa niềm hạnh phúc anh mong muốn bên em cuộc sống này cho dù ngắn, nỗi nhớ quá lâu năm Và đã và đang đủ mập để mong bé nhỏ lại như ngày hôm quaẢnh lồn đẹp nhất thế giới

*

54 bức hình ảnh tuyệt đẹp nhất về đánh Đoòng

“THÍCH” Câu chuyện thứ nhất của tôi VỀ EM thật nặng nề lý giải, thời gian đã trôi xa lắm rồi nhưng chắc rằng bây giờ, lúc tôi sẽ trưởng thành, khi vai trung phong hồn đang chai sạn mặt dòng đời nhanh chóng tôi mới hoàn toàn có thể hiểu…tình cảm của mình lúc sẽ là gì! hicNgười thanh nữ sở hữu âm đạo lớn nhất thế giới

*

Nhung Cai Lon Dep Va to Nhat The Gioi coi Can Canh

2001 ngày xưa tôi new chỉ 15t, mẫu tuổi trăng rằm vô lo vô nghĩ, với ngây ngô như bao cậu nhỏ xíu khác, tôi cũng băn khoăn liệu chính là yêu giỏi thích người ta…nhưng cơ hội đó tôi lại xác minh là tôi đang yêu…cái tính tôi có lẽ rằng bảo thủ từ nhỏ tuổi không sửa được…như lẽ vớ yếu khi xem box ảnh là thằng nhỏ lại…chào cờ  vậy, trừ bác bỏ nào… liệt … Tôi sinh ra ở một xã nghèo của vùng chiêm trũng, cũng may được ăn học đầy đủ, và các bạn nào nghỉ ngơi quê như tôi cứng cáp cũng nhớ, cả buôn bản chỉ tất cả một trường cấp II, vẫn học với nhau thì gắn thêm bó từ dịp còn mặc quần rạch đũng…cũng có lẽ rằng bởi thế cho nên trong lớp chơi với nhau khôn xiết thân, hồi ấy như ý tui cũng học kha khá nên được gia công lớp trưởng…oách ra phết(nói ra khôg phải kê khoe khoang với đa số người mà đều phải có lý bởi vì của nó..hồi sau mọi tín đồ sẽ rõ).Em học khác lớp nhưng mà lại say đắm sự chăm chú của tôi(tất nhiên là còn nhiều cu khác cũng vậy) vì chưng những điều rất đặc biệt:…giờ ra chơi trong những khi mọi fan ùa không còn ra sảnh thì không lúc nào thấy bóng dáng của em…vì em chỉ ngồi trên chỗ mang lại lúc…tan học, …chiếc áo sơmi màu xanh lá…chiếc xe mini cũng màu xanh…(cả trường tôi khi ấy chắc chỉ gồm một đến hai dòng xe đẹp mang lại thế, còn sót lại toàn xe đạp cởi truồng… ) … đa số chuyện cũng chẳng gồm gì lưu niệm nếu như vào cuối năm lớp 8 không xẩy ra một chuyện. Trường tôi được xây mới, một trong những phòng học tập bị đập đi cần khối lớp 9 đề nghị dồn lại, tụi tôi gồm bốn lớp 8, lúc lên lớp 9 thì dồn lại chỉ từ hai lớp, em vào lớp tôi học, thế bao gồm thích ko cơ chứ..he he… Và nuốm là vai trò lớp trưởng của mình phát huy tác dụng, được sự tin iu của cô ý giáo nhà nhiệm giao cho những việc, trong số đó có việc sắp xếp chỗ ngồi vào lớp sao cho hợp lý…bạn học xuất sắc ngồi cạnh bạn làm việc kém hơn nhằm còn kèm bài xích và còn một điều tuyệt vời hơn(tất nhiên là theo sự chỉ đạo của cô công ty nhiệm) sẽ là tôi bắt buộc xếp xen kẽ một bạn nam cùng một nữ giới ngồi với nhau để…không nói chuyện riêng trong tiếng học.. … Rồi năm học tập cũng bắt đầu, tận dụng việc công có tác dụng chút câu hỏi tư, tất nhiên là tôi tranh thủ ngồi cạnh em, thời gian đầu chúng tôi hầu như chẳng rỉ tai với nhau vị cũng chẳng tất cả chuyện gì để nhưng nói, cùng cũng 1 phần vì tôi ngại ngại, bao gồm tật thì hay đơ mình mà, giờ học tập thì cắm nguồn vào học, giờ ra nghịch là tôi cùng những chiến hữu cất cánh ngay ra sảnh với các trò chơi thân quen hàng ngày…ngày nào cũng vậy ngày nào cũng vậy cho đến một ngày..đã đến giờ truy bài mà vẫn chưa thấy em đến, tôi nhìn quanh một lượt mọi cả lớp ko thấy em đâu lòng cũng băn khoăn, tôi chạy lại hỏi Linh,(là cô bạn chơi với em tương đối thân với gần công ty em. Về sau khi lên cấp III tôi với Linh thành bạn thân) -Linh ah , H tất cả gửi giấy xin phép nghỉ không? (Ngày ấy tụi tôi cơ mà nghỉ học thì đề nghị viết giấy xin phép thầy giáo rùi phụ huynh trực tiếp hoặc gửi bạn bè đến mang đến lớp trưởng để report lên cô nhà nhiệm) -Chắc H nó mang đến muộn, chứ nó ko nghỉ học đâu lớp trưởng ạ, dịp nãy Linh qua call nó bảo bản thân cứ đi trước nó đi sau nhưng mà -Ừ, bản thân hỏi vậy thôi, nếu bao gồm thì lát mình còn lên report cô Rồi tôi lại liên tiếp là một cán bộ mẫn cán, đi truy hỏi xem thằng nào không làm bài tập về nhà..Giờ truy bài đã xong, tiếng trống vào lớp vùa điểm thì em đến, ôm cặp sách, em chạy một mạch xuống nơi ngồi, tảo sang tôi em hổn hển: -x..i..n…. L.ỗ..i… lớp trưởng, mình mang đến muộn giờ truy bài nhé -ừ chẳng sao đâu, Cô cũng chưa vào lớp mà. Sao hôm nay bạn đi muộn vậy? mọi khi mình mang đến đã thấy xuất hiện rồi gồm mà? - nhà mình lúc này có chút chuyện nên mình mới đi muộn …. Lần thứ nhất tôi và em nói chuyện, tôi mới có thời cơ nhìn em thiệt kỹ, thật gần, khuôn mặt thai bĩnh, làn da thì trắng dã man bé ngan luôn, mái tóc đen nhánh qua vai(sau này tôi new bít đấy người ta điện thoại tư vấn là tóc thề), hồi ấy chỉ nghĩ được rằng em khôn xiết xinh hihi. Đang định thủ thỉ tiếp thì ngày tiết học đầu tiên bắt đầu, cô giáo bước vào cả lớp công ty chúng tôi đứng dậy chào…tôi báo cáo sĩ số của lớp…bạn nào chưa làm bài xích tập…rồi tiết học tập cũng bắt đầu. Cô say xưa giảng bài xích trên bục, ở bên dưới tôi và em đều để ý nghe giảng…đang cặm cụi vẽ hình thì tôi thừa tay yêu cầu vẽ sai, rút loại cặp trong chống bàn kiếm tìm mãi ko thấy cái cây bút xóa đâu,chắc buổi tối qua đặt lên bàn học tập ở nhà sáng hôm nay quên không cho vô cặp. Tôi quay sang em định mượn tạm cây bút xóa của em thì..tôi há hốc mồm chữ O mắt chữ A luôn… mặt tôi đỏ bừng lên…lúc mới đi học ngồi vào chỗ, em còn để cặp lên đùi thì thầm với tôi, tiếng cặp sách em đút vào ngăn bàn, đúng vào khi tôi cù sang nhìn…hóa ra là em KHÔNG KÉO KHÓA QUẦN… …HícCảm ơn sự khích lệ và quan tâm của những bạn, mình nghĩ sao, ghi nhớ lại cố nào thì viết ra vậy thôi...các bạn đừng cười nha... ....cu lớn khung

*

hinh lon dep nhat the gioi

Thú thực với các bạn. Hình ảnh đó giờ vẫn còn đấy ám hình ảnh trong vai trung phong trí tôi(có lẽ chính vì như vậy tụi bạn tôi hay nói tôi ..thù dai, nhớ lâu hehe)… … thời gian đó tôi thực sự…ngượng đỏ không còn cả mặt(mje, có phải là mình quên không kéo khóa đâu và lại ngượng bắt đầu bỏ mẹ)…và tôi chớp nhoáng quay lên bảng, chăm chú nghe giảng, tuy vậy đấy chỉ là giả vờ, lao động trí óc tôi quay cuồng, tui đương đầu giữa mắt đề nghị và đôi mắt trái, phía trái thì bảo thui tranh thủ chú ý đi thời cơ ngàn năm gồm một đó, bên đề xuất thì bảo tránh việc nhìn trộm bởi vậy xấu lắm… Tôi kích thích kinh điển vì lần trước tiên được thấy được bym nhỏ gái,(chắc các bác thắc mắc có mẫu bym thui thì tất cả gì yêu cầu kích thích? Em xin phân tích và lý giải luôn : một là trong hoàn cảnh rất bất ngờ…hai là hồi ấy sống quê như em thì vô tuyến không, sách vở không…Lauxanh.us lại càng không….đấy là lần thứ nhất nhìn thấy…hehe) lại là bym của fan mình âm thầm thương trộm lưu giữ nữa new chết chứ chắc chắn kiếp trước tôi tu hành giữ lắm nên hiện thời mới được trời xanh đoái hoài, cho chạm mặt hoàn cảnh này và tôi ra quyết định không quăng quật lỡ. đưa tay lên thế trán vờ suy xét bài toán, tôi tấn công mắt xuống nơi thần tiên ấy…thật như ý cho tôi, còn tất yếu là xui xẻo cho em rùi he he… …em không mặc quần chíp, nguyên dòng khóa quần tụt hẳn xuống, bym của một cô gái mới lớn, thật múp míp, trắng ngần, bên trên mu lơ phơ một vài gai lông, và chiếc khe suối thần tiên mảnh mai kéo dài xuống phía dưới…được ngắm bym em bất ngờ tôi không thể lòng dạ làm sao nghe cô giảng bài bác nữa,người tôi lạnh bừng, kẹp nhiệt độ kế dịp đó dĩ nhiên nổ tung mất… thằng nhỏ dại trong quần thì sẽ tỉnh dậy tự bao giờ, cứ ngóc đầu dậy cọ cọ vào quần ra vẻ tấm tức lắm…cả tiết học tập rồi cũng nặng nề hà trôi qua. Giờ đồng hồ trống vừa điểm, tôi quăng sách vào chống bàn rồi lao ngay ra sân…tôi sợ nếu như ngồi ở đấy nữa thì tôi không chịu nổi, dù biết rằng mình chưa biết làm gì… …tiếng trống vào lớp lại gióng lên, chúng tôi ra sảnh giếng(hồi ấy gồm giêng unicef) của ngôi trường rủa thuộc hạ mặt mũi, tôi lững thững đi sau tụi bạn để vào lớp sau cùng, vừa ngồi xuống lôi giấy tờ trong chống bàn ra, dù tôi không nhìn sang tuy vậy tôi có cảm xúc em đang nhìn trộm tôi, chột dạ cơ mà tôi vờ như không xem xét điều đó mà chỉ để ý soạn sách vở và giấy tờ …đến giữa tiết học, tôi lại lén nhìn sang, ph…ù, loại khóa quần của em đã có được kéo lên ngay ngắn rồi. Chắc hẳn lúc nãy em nhìn tôi và thắc mắc liệu huyết trước tôi bao gồm nhìn thấy gì ko đây…. Về tối hôm đó ở nhà mọi khi làm bài ngừng là tôi lăn ra ngủ, toàn bà bầu tôi buộc phải vào thả màn, gấp giấy tờ dùm nhưng hôm nay tôi trằn trọc, chẳng sao ngủ được bởi hình ảnh của em thời điểm sáng cứ ám hình ảnh tâm trí tôi…hai múi bưởi múp míp, khe suối nhỏ…tôi miên man chìm vào giấc ngủ…chẳng hiểu tối đó tôi mơ gì sáng sủa dậy thấy dòng quần đùi dính một mảng vật dụng nước tiểu cạnh tranh hiểu(tôi vẫn cho rằng tôi tè dầm híc…) còn bà bầu tôi thì bảo “ đêm hôm trước mày mơ đồ vật gi mà đập tay đập chân xuống nệm ầm ầm vậy???” đều chuyện vẫn diễn ra bình thường như nó vốn thế, tôi và em cũng hay nói chuyện, hầu hết là em hỏi tôi về những bài tập khó, tôi giúp em say sưa, cùng thỉnh thoảng trong những tiết học tập tôi vẫn đánh mắt qua nơi đó của em…và mong chờ…một ngày nào đó em…quên. Tuy nhiên tôi ko còn cơ hội nào nữa. Dĩ nhiên em rút kinh nghiệm tay nghề rôi.hic… Ngày 20-11 mặt hàng năm, cửa hàng chúng tôi mỗi lớp đề xuất làm một tờ báo tường nhằm chúc mừng những thầy cô với để thi coi lớp nào làm cho đẹp…tranh thủ tiếng ra chơi, tôi họp lớp hỏi ý kiến những bạn: -Năm ni là năm cuối cùng tụi mình học tại chỗ này rồi, mình có phát minh làm một tờ báo tường thật đẹp, thật ý nghĩa để tặng ngay các thầy cô, chúng ta thấy cầm nào? Linh lúc đó là tổ trưởng của lớp cấp tốc nhảu: -ừ phát minh hay đó, vậy tụi mình ban đầu ngay đi, chỉ từ mấy ngày nữa thôi -bây giờ đồng hồ việc thứ nhất là phải tập đúng theo thêm các bạn trong lớp mình. Bạn nào viết đẹp, vẽ đẹp, vẫn tham gia cùng ban cán sự lớp. Nhì là địa điểm để tụi mình tập trung làm, mình không thích làm sinh sống trường vì không tồn tại phòng học tập trống cho tụi mình, cùng với lại làm tại đây lộ hết ý tưởng cho các lớp khác, vậy tập trung ở bên bạn nào đấy đi?? Tôi hỏi -Đây là danh sách các bạn viết và vẽ đẹp nhất – Linh vừa nói vừa đưa đến tôi mẩu giấy - - còn về địa điểm theo tôi lớp mình triệu tập ở đơn vị H đi( tôi giật mình chú ý xuống nơi em ngồi) nhà của bạn ấy rộng rãi, lại chỉ gồm bà nội nghỉ ngơi nhà, nhà của bạn ấy lại sở hữu của sản phẩm bách hóa nữa, phải gì mình cùng H đang đi mua đủ luôn luôn -Okie vậy đầy đủ người đưa ra quyết định vậy nhé, chiều nay2h có mặt ở bên H để làm nhé, chúng ta sau trên đây đến triệu tập làm nè… .... Nỗ lực là team tụ tập ở trong nhà H, chỉ có tôi và một chiến hữu nữa là đực rựa, sót lại toàn vịt, mọi cá nhân một ý tưởng, thành quả của cửa hàng chúng tôi dần được hình thành, tôi thì chỉ vào vai trò chỉ huy và chở Linh đi bán buôn các đồ thiếu (có lẽ vì thế sau này khi em đi xa, tôi cùng Linh lại thành đôi bạn trẻ thân, siêu thân).cũng từ những buổi chiều đó, tôi và em có cơ hội gần gũi nhau hơn…em viết hết sức đẹp, vẽ cũng rất có năng khiếu. Tôi hết sức thích ngồi quan sát em để ý từng đường nét vẽ bên trên tờ báo tường mang đến toát ca mồ hôi trên loại mũi xinh xinh…thường đến cuối tiếng chiều là công ty chúng tôi giải tán còn về nhà cơm nước đỡ đần ba mẹ, với tôi luôn luôn là người sau đây cùng…với lý do vệ sinh đồ đạc mang đến gọn gàng..để được sống lại rỉ tai cùng em. Những câu chuyện của chúng tôi nhiều hơn trước, về đứa này, về đứa kia, về chuyện thi cung cấp III…khi thì thầm tôi hay nhìn sâu vào mắt em và những lần như vậy em cũng quan sát đáp trả tôi..hình như không chỉ là mình tôi thich em… Buổi sau cùng tác phẩm của công ty chúng tôi cũng đang hoàn thành, các bạn về hết, chỉ với tôi và Linh làm việc lại chú ý ngắm tờ báo tường, bất chợt em trải tờ báo xuống nền, cầm cố cây cây bút màu em bảo: -T ơi bản thân thấy chỗ này vẫn trống trống làm sao ấy… -Thế H định làm gì? Hai shop chúng tôi cùng hỏi -Mình cũng chần chừ nhưng đề nghị thêm cái nào đấy vào nơi này …sau một hồi suy nghĩ, em nói: -Này hai bạn xem ý này còn có được không, mình đang vẽ một cành phượng, bên dưới là một cô giáo…chỗ này thêm mấy bạn học sinh….có được không? -Nhưng vẽ do vậy khó lắm đấy. Linh dường như đắn đo -Mình thấy ý đấy cũng hay, H thử vẽ trước ra giấy này, khi nào quen tay thì nên vẽ vào tờ báo tường cho cứng cáp ăn..hjhj. Tôi chuyển H tờ giấy trắng Em thay tờ giấy cúi xuống hùi hụi sáng tác. Tôi đã ngồi đối lập với em bên trên sàn nhà, vô tình tôi ngước lên quan sát em.Mắt tôi thời điểm đó chắc trong veo như nước chiếc sông Hồng mùa anh em về vậy… Thề bao gồm chúa hội chứng giám là tôi không hề cố ý, tất cả là vô tình…hic..hic… Em cúi tín đồ xuống để lòi ra hai bầu vú white ngần…. Không to lắm tuy thế rất tròn…(Sau này khi phát âm truyện chưởng của thằng cha Ưu Đàm Hoa, mối lúc nó tả cặp TUYẾT LÊ là tôi lại hình dung lại cảnh này, lại ghi nhớ tới bầu vú đầy hấp lực của em) …Chân vòng kiềng cho không chẳng lấy! Vú bánh dầy mắc mấy cũng bắt buộc mua…chính là phía trên .....…Tôi tham lam ngắm nhìn cho thỏa con mắt, cho đến khi em hoàn thành tác phẩm của mình, đứng dậy em treo tờ báo lên tường, tôi điện thoại tư vấn Linh vẫn ở xung quanh vườn cùng với bà nội H vào thuộc xem…phải công nhận em gồm hoa tay thật, thêm hình hình ảnh cô giáo, cành phượng, cùng đám học tập trò vào tạo nên tờ báo tường của shop chúng tôi như khoác thêm một tà áo bắt đầu thật lộng lẫy, thiệt đẹp, chú ý mắt em ánh lên niêm vui, tôi cũng thấy mình như hòa cùng thú vui đó… Ngày hôm sau là 20/11, tôi bận tối mắt với các hoạt động chào mừng(ngoài lớp trưởng, sinh sống trưởng tôi còn là liên nhóm phó nữa mà) cho chiều lúc cả lớp chúng tôi ngồi triệu tập cùng cô giáo công ty nhiệm, cô cười khôn xiết tươi trước lúc thông báo với tất cả lớp: -Cô siêu vui bởi tập thể lớp mình hết sức ngoan, chăm học, và có một tin mừng cho cả lớp, đó là lớp chúng ta đạt giải đặc biệt quan trọng cho tờ báo tường của những em, các thầy cô vào ban giám hiệu người nào cũng khen rất nhiều và rất xúc động, nhất là hình ảnh cô giáo với các em học sinh…này cô hỏi bé dại nhé? các em gồm nhờ ai vẽ hộ ko đấy? -Không cô ạ, tất cả là chúng em tự làm đấy! cả lớp tôi trả lời!....- Còn người vẽ chính là bạn H đấy cô ạ --Linh thêm -Vậy à!!! Cô cũng thông báo luôn là tờ báo tường của lớp mình năm nay được chọn để treo vào phòng truyền thống của ngôi trường đấy. Cô thay mặt các thầy cô cảm ơn những em…. Hoannn hô ô….

Xem thêm: Khi Nhớ Em Anh Sẽ Về (Hoàng Tâm), Ngày Mai Nắng Lên Anh Sẽ Về

Công bố danh sách 10 người đàn bà đẹp nhất quả đât 2014

*

Câu lạc cỗ những vịnh đẹp tuyệt vời nhất thế giới Wikipedia giờ đồng hồ Việt

…lớp shop chúng tôi như vỡ òa…đặc biệt là các thành viên tham gia làm cho tác phẩm đó..tôi là tín đồ gào lên to nhất và quay lịch sự em, công ty chúng tôi ôm chầm lấy nhau…đoành,,,như có luồng năng lượng điện chạy qua tôi và em…tôi buông em ra trong góc nhìn bối rối của cả hai…và những góc nhìn ngờ vực của lũ các bạn xung quanh…Nhan sắc khó cưỡng của thiếu nữ hoàng Ả rập đẹp nhất thế giới

*

Những thánh đường đẹp nhất thế giới

Sau sự kiện đó, tôi và em càng thân nhau hơn, tôi hay cân nhắc em, cả lúc đến lớp về tôi cũng cố ý đi thật lờ lững chỉ để xem em từ đằng sau…tôi cũng có cảm giác em suy xét tôi…và bọn chúng tôi suy nghĩ nhau, quan tâm nhau nhiều hơn thế tình bạn…. Nhưng không tồn tại những lời tỏ tình, càng không có những bức thư tình do tôi …ngại, hổ hang nữa…Hình như em cũng vậy…ngày ấy mặc mặc dù là thế hệ thân của 8x nhưng cửa hàng chúng tôi vẫn hết sức trong, khôn cùng sáng…thích nhau thật rồi đấy, nhưng mà chỉ sinh sống trong lòng, và các sự quan liêu tâm quan tâm rất vơi nhàng…không như các bạn trẻ 9x 10x hiện thời iu là ôm là hôn là…vv, thôi thì mỗi thời mỗi núm dù thực dòng lòng tôi cũng có chút nuối tiếc… mỗi giờ chảy lớp, công ty chúng tôi thường ngồi rốn lại mặc dù chỉ vài ba phút để nói cùng nhau vài mẩu chuyện vu vơ…không bao gồm nụ hôn, càng không có chuyện xxx…tình cảm tôi dành cho em ngày 1 nhiều hơn. Em với tôi cũng vậy…tôi biết, vì chỉ nhìn vào góc nhìn em, tôi thấy thật trìu mến…Chiêm ngưỡng 5 cô gái xinh đẹp tuyệt vời nhất thế giới 2013

*

Top 10 khôn xiết du thuyền lớn số 1 thế giới

…Gần một tháng nay, tôi và em vẫn thân thiện nhau, vơi nhàng…nhưng tôi thấy ánh mắt em như ẩn vết một điều gì đó…buồn lắm tốt sao ấy…thắc mắc tôi hỏi Linh cơ mà Linh cũng lưỡng lự em bao gồm chuyện gì...….Cho mang lại một hôm vào giữa năm học,vào một ngày cuối tuần, lúc tiết học tập kết thúc, công ty chúng tôi gấp sách vở cất vào cặp ra về. Tôi định vùng lên thì thấy em vẫn bần thần ngồi đấy, thấy lạ tôi ngồi xuống hỏi: -sao không về ah H? -Ừ (em lag mình quay sang quan sát tôi), mình thích nói chuyện cùng với T một lúc -Ừ, có chuyện gì à? -Mình đi loanh quanh đâu đó ngồi được không? ở đây lát nữa bác bảo đảm khóa phòng học rồi? –em ý kiến đề xuất Hẹn hò??? vào đầu tôi hiện tại lên từng nào dấu hỏi chấm với với đông đảo thắc mắc, nhưng mà thôi kệ, dù sao thì bản thân cũng… iu tín đồ ta từ lâu rồi mà! cơ mà đi đâu bây giờ? làm việc quê hồi ấy thì chưa tồn tại khái niệm tiệm café như bây giờ…A..đâu tôi bất chợt lóe lên… -H cứ theo mình nhé, mình gồm chỗ này tuyệt lắm! Hai shop chúng tôi cùng nhau thoát ra khỏi lớp, em sút xe bên trên triền đê cùng tôi, cho tới nơi, chúng tôi dựa xe đạp điện xuống vệ đê, gửi tay chỉ tôi bảo em: -Mình đi xuống vị trí kia ngồi nhé,ở đấy ngắm cái sông hoàng hôn đẹp nhất lắm!!!.—Tôi tiếp lời-- vị trí này mình thường đến một mình mỗi một khi buồn vì chưng một tại sao nào đấy, lúc bị bà bầu mắng…hay một bài kiểm tra ko được điểm trên cao như mong muốn… -Hii..em mỉm cười trong veo… Thực sự thiếu hiểu biết nhiều sao em khôn xiết ít cười, còn lúc em đã cười thì và đúng là nụ mỉm cười thiên thần…T mà cũng trở thành mẹ mắng à? -Ừ, mắng chứ sao không, thì bao gồm hôm học tập chiều về là đi soccer với tụi nó, không về nấu nướng cơm mang đến mẹ, về không ăn uống mắng bắt đầu lạ… Khỏa chân xuống làn nước mát lạnh, em nhìn cái sông xa xăm…- T tất cả chỗ hay cầm cố này mà hiện nay mới huyết lộ cho người ta… -ai biết đâu H cũng thích ngồi nhìn sông vào buổi hoàng hôn như vậy này đâu? nhưng mà từ giờ bao giờ có thời hạn thì tụi mình lại ra đó là được mà… yên ổn lặng…em không trả lời tôi mà lại cúi phương diện xuống nhìn dòng nước lững lờ trôi…mặt trời dần dần xuống thấp.…một màu đá quý pha đỏ như dát lên xung quanh nước…khoác lên loại sông một bộ váy thật lộng lẫy…trải nhiều năm lên cả mái tóc đen nhánh của em…tôi nhìn vào mắt em…chợt đơ mình,? đôi mắt em đỏ lên??? “Chắc ánh hoàng hôn có tác dụng mắt em gửi màu” tôi trường đoản cú nhủ một phương pháp ngốc nghếch… -Mình cũng muốn ra trên đây với T lắm nhưng vững chắc không có thời cơ nữa rồi! -- ngước lên chú ý tôi, em nói chầm lừ đừ –…Nếu mình đi cho một vị trí rất xa, T có nhớ mình không?... Bản thân sắp phải đi cực kỳ xa, xa toàn bộ mọi người… Em đã khóc, hai mắt đỏ hoe, thằng ngu, chưa phải ánh hoàng hôn làm mắt em đỏ..tôi thầm chửi mình…tôi luống cuống..chẳng biết làm thay nào…cũng chẳng nói được gì.. -Chuyện này tôi cũng chẳng nói với ai, T là người trước tiên biết đấy -H nói gì cơ? Đi xa là đi đâu? Mình ko hiểu??...mà sao lại mít ướt thế? ...-Bố mẹ mình cho bạn sang Nhật với bác mình ở bên đó, cũng ko biết khi nào mới về quê… Trống trải…lòng tôi như hụt hẫng…như đùng một phát chỗ tôi đang ngồi sụt xuống…làm tôi chìm xuống mặt dưới dòng sông sâu thẳm của nỗi bi lụy kia vậy… - khi nào H đi? -…Bố bà mẹ mình chuẩn chỉnh bị ngừng hết rồi, chiều mai mình lên sân bay…đêm mai máy bay cất cánh rồi…giọng em chầm chậm…mình quyết định bây chừ mới nói..vì mình không được can đảm… ….. Hai chúng tôi chìm trong lặng lặng, chưa thực sự đầy đủ lớn, chưa phải là tình cảm thề non hẹn biển, chỉ nên những ánh mắt trìu mến, chỉ cần sự để ý đến nhau các nhiều…nhưng trước khoảng thời gian rất ngắn này, có lẽ cả hai đều có một trọng tâm trạng giống như nhau…hiểu cơ mà chẳng bắt buộc nói thành lời… -Oa đi Nhật cơ à? mê say thật đấy, sang trọng đấy chắc chắn rằng thích hơn ở quê bản thân rồi(nói vậy thui chứ biết nước Nhật bổn nó tròn méo cầm cố éo làm sao đâu) – tôi di động cầm tay em – chắc chắn rằng là mình sẽ nhớ H lắm mà…tôi bối rối… … -Mình cũng nhớ hồ hết người,sẽ ghi nhớ T siêu nhiều… – em bất chợt ôm tôi vào lòng, hôn lên má tôi một cái rồi vùng dậy, ôm cặp sách chạy lên triền đê chỗ mẫu xe đạp…. Tôi vẫn ngồi nhìn loại sông… giờ tôi vẫn không hiểu biết nhiều lúc kia một thằng nhãi ranh 15 tuổi như tôi lại như là ông cầm cố như vậy… …thật ngạc nhiên những rung đụng đầu đời lại xới trộn tâm trí tôi mạnh bạo thế…tôi ngồi cho đến khi mặt trời tắt hẳn nắng và nóng mới vực dậy lững thững đánh đấm xe về.. -T…sao tới trường giờ này bắt đầu về hả??? Tắm nhanh lên còn ăn cơm, nhỏ với chả cái, chẳng chăm sóc được phụ huynh việc gì cả….con fan ta đến lớp về…. …. -Sao thế?? hay nhỉ? chị em mới mắng núm mà dường như không ăn được cơm? Hay ốm à? – bà mẹ đưa tay lên sờ trán tôi. Nhìn tôi kháng đũa, mẹ hỏi. -Con không sao, có thể tại bé đá bóng mệt mỏi quá…tôi nạp năng lượng hết bát cơm vực dậy vào bàn học tập bật đèn… Ngồi giở sách vở và giấy tờ nhưng trong đầu tôi chỉ bao gồm hiện lên hình ảnh của em…ngày mai chúng tôi sẽ cách nhau rồi với tôi ra quyết định viết một bức thư... “… H… …bạn đi rồi…mình lưu ý đến…. …mình đang thích… …mong H sang bên đó… …HT….” tôi ko nhớ tôi đã viết phần đông gì, chỉ nhớ là khá dài…viết dứt tôi dán bí mật lại rùi sút xe qua nhà Linh dựa vào Linh gửi dùm…không biết tư trang em sang mặt đó bao gồm mang theo bức thư của tôi không….đó là bức thư tình đâu tiên vào đời tôi và cũng là bức thư tình cuối cùng( những bác đừng phát âm nhầm là tôi ko iu nữa nha, về sau iu nhưng lại tôi không lúc nào viết thư…tôi mê thích “nói với làm” hơn…hehe)Cận cảnh sắc người đẹp tuyệt vời nhất thế giới

*

Sững sờ vẻ đẹp của vườn hoa lớn nhất thế giới

Bai-hat/Ngay-Xua-Oi-May-Trang/ZWZBAAE9.html xa xưa có cánh diều chao hững hờ, vi vút sau rặng tre xa xưa có cánh cò bay la đà, chợp chờn theo đồng lúa rất lâu rồi ai hay cuời giỏi dỗi hờn, chiều hái hoa triền sông. Rất lâu rồi bến vắng lưu luyến chiến thuyền chở tín đồ đi xa bờ Tuổi thơ như áng mây rồi sẽ mãi bay về cuối trời thời hạn xoá đều kỉ niện lốt yêu. Thời trước ơi, mãi xa tuổi thơ Xa cánh diều chở bao mong mơ Còn đâu bóng hoàng hôn hồ hết chiều mưa tím. Thời xưa ơi, mãi xa tuổi thơ Xa bến đò mờ sương cuối thu Xa dáng em tí hon trong ướt áo Xa lời hứa hẹn khi xưa.Du kế hoạch Nga

*

Cùng ngắm bé tàu vận tải đường bộ lớn nhất thế giới sắp ra khơi

…Buồn thì cũng ảm đạm thật đấy tuy thế rồi đầy đủ ngày học hành đầy vui vẻ bên lũ bạn cũng cuốn tôi theo…Phat hien hang dong lon va dep nhat the gioi tai Viet Nam

*

Trung cất cánh vien hong ngoc lon nhat the gioi

Câu chuyện tình iu hồi niên thiếu của tôi khép lại, giờ ngồi nghĩ ngày xưa và đúng là trẻ con, nhưng đầy đủ cảm xúc, phần lớn rung cồn đầu đời chính là rất thật, tôi luôn trân trọng và thương cảm nó..một đáng nhớ của rất lâu rồi ơi….5 loài động vất quý hiến nhất nạm giới

*

LON lớn DEP nhất gắng giới ngắm nhìn 13 MU LỒN cao to lớn đẹp

2002 trở về với ký kết ức của không ít năm tháng học tập phổ thông, lòng tôi không khỏi dấy lên bao cảm xúc, vui…buồn…tội lỗi…ôi trong thời điểm tháng của tuổi trẻ, của việc đam mê, bất tận… Xin lỗi Y ! Em chính là người con gái đầu tiên của tớ và cũng chính em đã đổi mới tôi xuất phát điểm từ một cậu nhỏ nhắn trở thành một người bọn ông theo toàn bộ mọi nghĩa của nó…. … continue…Bước chân vào cánh cổng trường cấp cho III với đầy những bỡ ngỡ, và cả háo hức mong mỏi chờ, tôi cùng thằng bạn nối khố ngồi dưới gốc cây xà cừ cạnh nhà nhằm xe quan liền kề mọi người đi lại trong sân… … “ này có mấy giáo viên trẻ mới về trường bản thân đấy,… mày nhận thấy chưa?...ngon ra phết…”híc ,tôi lag mình, học sinh mà lại dám khen thầy giáo “ngon”, tôi và thằng bạn hiếu kỳ quay lại chú ý thì ra là hai ông lớp 12 vừa đi vừa bàn tán…với góc nhìn rất bỏ ra là dâm… …Hai thằng quay trở lại nhìn nhau cười,thằng các bạn này học thuộc tôi 9 năm rồi, tiếng vào cấp III lại cũng thuộc lớp cùng với tôi… hiện nay trưởng thành shop chúng tôi coi nhau như bằng hữu vậy, về quê thời gian tết hay 30-4 là lại tụ tập rượu trà túy lúy… … “Các em học sinh trúng tuyển vào khối 10 đến triệu tập trước cửa nhà hiệu cỗ để dấn giáo viên nhà nhiệm, còn học nội quy quy chế ở trong nhà trường…”…giọng của một giáo viên trẻ oang oang bên trên loa…Sau này tôi với ông thầy này đùa với nhau tương đối thân thiết, bởi thầy là túng bấn thư đoàn trường, còn tôi là túng thiếu thư đưa ra đoàn của lớp. Không tự nhiên tôi chuyển ông thầy vô phía trên mà bởi vì có câu chuyện của ổng sau này mà cứ ngồi nghĩ mang đến là cười chảy nước mắt, và thương ông ấy nữa…tôi vẫn kể vào hồi sau… …Từng tốp học viên lững thững ra nơi tập trung, quan sát mặt đứa làm sao đứa ấy non choẹt, lại hớn hở đến bi ai cười…mà hớn hở cũng nên thôi, hồi ấy chúng tôi thi cấp III cũng căng ra phết, trượt cũng yêu cầu đến 1/3, nếu mà trượt thì phải tới trường lớp bổ Túc, học tập ở đấy vấp ngã chẳng thấy đâu phải chỉ thấy toàn sút nhau xuyên suốt ngày…toàn các các bạn có số gồm má mới được học ở đấy thui. Hic… -Lớp mình kia rồi, tôi vừa chỉ tay vô chiếc biền 10A3 vừa dục anh bạn chạy lại -“Các em triệu tập theo lớp sẽ dán ở bảng tin, từng lớp hai hàng, một hàng nam một sản phẩm nữ, trường đoản cú thấp đến cao…”thầy giáo thông tin típ bên trên loa… Và tất nhiên là tôi được ưu tiên lên đầu hàng nhỏ trai(nghĩ lại hồi kia mình nhỏ xíu con thật, chỉ mỗi thằng nhỏ dại và tâm hồn là còn phát triển sơm nhanh chóng tý)… Tôi dần dần được tụi bạn đẩy lên trên đầu hàng, đi một vòng xem qua hàng nhỏ gái(phản xạ có điều kiện ý mà) thấy chẳng có các bạn nào xinh xinh theo ý niệm của tôi(xin lỗi các nữ giới 10A3 năm ấy nhé, nói ra thực sự phũ phàng này cũng hơi nhức lòng…nhưng sự thật thì thường xuyên mất lòng mà), cũng khá thất vọng. Tôi chuyển góc nhìn nhìn lên phía những thầy cô nhằm …đoán xem ai sẽ nhà nhiệm mình…có mấy cô giáo trẻ vừa bắt đầu về trường chú ý cũng mê thích thật, chắc chắn rằng mấy cô mà hai anh lớp trên buôn dưa lê lúc nãy đây…mong là cô giáo chủ nhiệm mình xinh xinh một tí còn tồn tại hứng cơ mà học…mặc dù cho tận bây giờ tôi vẫn chưa nghe thấy một nghiên cứu và phân tích nào chứng tỏ mối contact biện bệnh giữa thầy giáo xinh và chất lượng học tập của học sinh…hehe -Bạn ơi đấy là hàng lớp 10A3 ah? Một giọng đàn bà vang lên kề bên tai tôi kéo tôi về bên thực trên Tôi con quay sang, đã định nói “ bộ cái biển khơi hiệu 10A3 to lù lù kia mà cũng không thấy được sao còn hỏi chi?” cơ mà kitssttttt…tôi đã kịp phanh những lời đó lại, còn chỉ nói được một câu “ Ừ…!!!! Trước phương diện tôi là 1 trong những cô bạn…thật xinh…(sau này khi yêu nhau tôi vẫn thường xuyên nói tôi yêu em tức thì từ loại nhìn thứ nhất ngày hôm ấy)… chắc là bị sét đánh... ...Đến với thành phố lớn nhất cụ giới