Anh Muốn Làm Người Đàn Ông Của Đời Em

Người ta bảo trường hợp muốn chuyển đổi một con bạn thì hãy cho người ta một tình thân mãnh liệt. Và cuộc đời của tôi đã thay đổi kể từ ngày tôi chạm chán em.Bạn sẽ xem: Anh ao ước làm người bọn ông của đời em

(readandgetrich.com - Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Những câu chuyện cuộc đời - Lần 2")

***

Tôi hai mươi tuổi, học trường đại học khoa học tập xã hội cùng nhân văn Hà Nội, khoa báo chí. Tín đồ ta bảo tôi là fan có bề ngoài lạnh lùng nhưng gồm trái tìm nồng ấm. Các thằng bầy ông vào lớp hay xa lánh tôi, còn những cô bé lại thường bị lôi kéo vì vẻ mặt đẹp nhất trai và hững hờ đó. Còn tôi vẫn như thường ngày, lên lớp, hiểu sách, bàng quang với tất cả thế sự cuộc đời.

Bạn đang xem: Anh muốn làm người đàn ông của đời em


*

Mục tiêu của mình là biến đổi một nhà chỉnh sửa của một tờ báo nổi tiếng, do vậy từ bỏ hồi cấp ba, tôi đã có sở trường mua tương đối nhiều loại tờ báo chí, để đọc và nghiên cứu cách họ tạo ra những bài xích báo phân tích hoàn hảo nhất như vậy. Câu chuyện có lẽ rằng nó cũng chỉ nhạt nhẽo như lời tôi đề cập cho chúng ta vậy cho tới một ngày cô ấy xuất hiện.

Người ta bảo trường hợp muốn thay đổi một con tín đồ thì hãy cho tất cả những người ta một tình thân mãnh liệt. Và cuộc sống của tôi đã biến đổi kể từ ngày tôi chạm mặt em. Em, một cô nàng hiền lành những cũng rất tinh nghịch, người ta thường bảo em là cô nàng mùa hè. ở đâu có em, những thứ trở bắt buộc náo nhiệt, hoạt náo. Và đúng như con fan em, em là sv khoa quan hệ quần chúng.

Có lẽ tôi một cánh mày râu trai mùa đông, sao có thể gặp mặt một cô gái mùa hè cơ chứ nếu không tồn tại một ngày cài xuân định mệnh. Hôm đó, như thường ngày, tôi đã ngồi vào khuôn viên trường, hặm hụi viết bài xích cho một tờ báo sinh viên dẫu vậy mà ngồi mãi tôi không thể gồm một ý tưởng phát minh gì cho bài viết của mình. Tôi lặng lặng, vò đầu bứt tai cơ mà một chữ vẫn quan trọng nặn ra. Tôi ngồi đó, xấu thần băn khoăn xung quang quẻ đang diễn ra điều gì cả.

Chỉ khi nhìn mặt hàng ghế đá mặt cạnh, tôi thấy một cô gái. Cô ấy ngồi đó, đã khóc nức nở. Nước mắt lăn dài trên nhì hàng má. đều giọt nước mắt trong trong cả cứ rơi nhỏ tuổi giọt xuống dưới đất, ngấm nhòa phần lớn mảng bê tông trên sân trường. Cô ấy thường xuyên nhìn vào điện thoại, nhắn tin cho một ai đó. Trong khi người đó không thể phàn hổi lại. Cô ấy lại cầm chiếc smartphone lên và bấm gọi, không còn cuộc call này đến cuộc gọi khác nhưng lại không được hồi âm.Cô ấy thường xuyên khóc, nước mắt nhạt nhòa bước đầu thấm ước không chỉ có hàng ghế ngoài ra lan ra cả loại áo dài cô vẫn mặc. Tôi ngồi đó, yên yên nhìn cô ấy. Thực sự, ngay từ lần đầu tiên tôi gặp cô ấy sinh hoạt phòng học, tôi sẽ thực sự bị cô ấy tạo cho cuốn hút. Có lẽ rằng không chỉ tôi, mà rất nhiều chàng trai không giống cũng có cảm giác như vậy. Khuôn mặt như thiên thần với đôi môi luôn cười. Một cô nàng thông minh, đậm chất ngầu nhưng lại hiền đức đủ chinh phục bất kỳ một trái tim người đàn ông nào. Tôi đã chăm chú cô ấy và luôn luôn tìm giải pháp đăng ký những môn học, và luôn luôn tìm tìm một cơ hội để chạm chán gỡ dẫu vậy bất thành.

Tôi, cánh mày râu trai mùa đông, luôn lạnh nhạt với vẻ hình thức nhưng trái tim này đang loạn nhịp cùng với cô ấy. Nhưng có lẽ là đông đảo rung cảm đầu đời bắt buộc suốt mấy tháng trời, tôi vẫn tất yêu tài nào biểu đạt tình cảm đó. Với nó chỉ được chôn dấu trong thâm tâm trí của tôi. Một tình yêu đối kháng phương.Và đây, tôi đang được chứng kiến một thiếu nữ tôi thầm yêu, vẫn khóc. Trái tim tôi lại loạn nhịp, đông đảo dòng cảm giác dâng tràn trong tâm trí tôi, tôi lần chần mình phải làm cái gi lúc này. Hốt nhiên nhớ dường như bây giờ mình có mang một chiếc khăn mùi hương xoa đã định mua tặng kèm mẹ. Tôi mở túi ra, tháo chiếc hộp quà, lấy dòng khăn.

Tôi cố gắng lấy lại sự bình tĩnh, hít một tương đối thật sâu, đứng dậy, tiến lại gần kề bên cô ấy. Cô ấy vẫn ngồi kia khóc và không thể biết một phái mạnh trai như tôi tiến đến mặt cạnh.

Ngay thời gian này, tôi đang ở trước khía cạnh cô ấy, cầm chiếc khăn vào tay, hít một tương đối thật sâu với nói:

- Lan, cậu cố gắng lấy mà lại dùng.

Lan hoàn thành khóc, cô ấy nhìn tôi như 1 sinh đồ vật lạ ngoài hành tinh. Cô ấy bất ngờ vì sự mở ra của tôi.

Cô ấy vùng dậy và chạy nhanh về phía giảng đường, giữ lại tôi một mình đứng bơ vơ kề bên chiếc ghế đá.Kể từ thời điểm ngày hôm đó, tôi ko thấy cô ấy đi học. Tôi có hỏi một trong những người bạn của cô ấy cùng chỉ biết rằng cô ấy gồm chuyện buộc phải xin nghỉ học và chưa biết lúc nào quay quay trở lại việc học.

Xem thêm: Nghe Tải Album Hải Băng - Những Bài Hát Hay Nhất Của Hải Băng

Lặng yên đậy dấu cảm giác con tim, tôi thường xuyên những công việc học tập sản phẩm ngày, dấn thân những dự án công trình do trường đoản cú mình đặt ra để quên đi cô ấy. đích thực tôi thỉnh thoảng cũng cấp thiết hiểu phiên bản thân mình. Rốt cục, mình cùng cô ấy đã là gì của nhau mà sao trái tim mình lúc nào thì cũng rạo rực, hình bóng của cô ý ấy không thể phai tàn trong tâm địa trí.

***

Thời gian cứ lặng lẽ trôi, khoảng 1 tuần sau, tôi đang ngồi trong thư viện trường. Một mẫu khăn mùi xoa thơm phức mùi hương comfort đặt trước bàn tôi. Một cô gái xuất hiện, chính là Lan.

Tôi lag mình chú ý sự chuyển đổi trong dáng vẻ cô ấy. Từ bây giờ cô ấy khác lạ, một khuôn mặt bi lụy và mệt mỏi, không thể sự vui cười cợt tinh nghịch như hàng ngày. Cô ấy nhìn sâu vào mặt tôi với nói: Cảm ơn cậu đã đưa mình dòng khăn này. Mình muốn mời cậu một bưa đi nạp năng lượng để nói lời cảm ơn.Điều gì đang xẩy ra như vậy! Tôi trong khi không tin vào song tai mình khi cô ấy nói ra hồ hết lời như vậy. Đây liệu có phải là tôi đã mong đợi bao thọ nay. Bao gồm mơ tôi cũng hoài nghi điều này đã xảy ra.

Lan, cô ấy quá bất ngờ nhìn tôi, thở lâu năm một câu, cô ấy quay sườn lưng đi với không kèm thêm một câu: Xin lỗi, cứ coi như mình chưa nói câu gì. Cảm ơn cậu.

Tôi như bừng tỉnh trong cơn mộng, vội rứa tay cô ấy. Một cơ hội như vậy sao tôi gồm thể bỏ dở chứ. Tôi cố chặt tay cô ấy hơn như muốn khẳng định là mình sẽ không còn bỏ lỡ. Tôi nói to với rõ ràng: bản thân đồng ý.

Lan bao gồm thoáng bất ngờ: Vậy mình hứa hẹn cậu buổi tối mai, tại công trường nhé. Xin lỗi, cậu cố kỉnh tay bản thân chặt quá, làm cho mình đau.

Tôi cấp buông tay mình ra: Tớ xin lỗi, vậy hứa hẹn cậu ngày mai.

Không biết cô ấy tất cả kịp nghe lời của tôi hay là không khi tôi chưa kịp nói ngừng cô ấy đang rời đi.

***

Sáu tiếng tối, trên phố Nguyễn Trãi, đèn điện điện sáng tỏ với những con người sôi động tất nhảy trở về nhà, tôi giới hạn xe làm việc trước cổng trước cùng với niềm háo hức, mong muốn đợi.