Đọc truyện gấu ơi giúp anh

     
*

Bạn đang xem: Đọc truyện gấu ơi giúp anh


Xem thêm: Dịch Tiếng Anh Chuyên Ngành Sinh Học, Thuật Ngữ Tiếng Anh Chuyên Ngành Sinh Học


Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 56.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 55.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 54.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 53.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 52.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 51.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 50.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 49.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 48.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 47.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 46.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 45.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 44.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 43.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 42.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 41.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 40.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 39.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 38.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 37.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 36.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 35.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 34.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 33.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 32.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 31.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 30.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 29.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 28.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 27.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 26.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 25.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 24.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 23.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 22.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 21.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap đôi mươi.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 19.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 18.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 17.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 16.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 15.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 14.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 13.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 12.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 11.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 10.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 9.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 8.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 7.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 6.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 5.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 4.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 3.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 2.0Gấu Ơi, Giúp Anh! chap 1.0

Tại nơi liveshow diễn ra vào ngày mai, vé chợ đen đang không có mong muốn. Tuy Từ Vĩ Kính gồm nói là sẽ giúp đỡ cô hỏi vé của liveshow, thực chất Thư Hoán thù cũng không đủ can đảm ấp ủ quá nhiều hi vọng. Đối cùng với hành động của một “fan” cuồng hừng hực thân thương quá xa lứa tuổi của cô tới cả Từ Vĩ Trạch cũng hừ mũi, liên tiếp cười nhạo, thì với sự nghiêm nhặt cùng lý trí của Từ Vĩ Kính chắc chắn phần lớn là làm lơ, không chú ý đến.Anh cùng Đoạn Kỳ Nhã, nếu không phải tất cả quan hệ giới tính nhỏng Từ Vĩ Trạch thì việc bắt buộc chủ động hỏi vé đích thực là ngại ngùng, huống hồ gì anh thời gian nào thì cũng tỏ vẻ cao ngạo nữa.Thư Hoán chỉ có thể thuộc anh em đứng chờ trước cửa hotel nơi Đoạn Kỳ Nhã sinh hoạt, phương diện dày ngồi ngơi nghỉ đó cùng một đám con gái sinh trung học tập nhỏ tuổi rộng bọn họ mười tuổi, hy vọng giả dụ suôn sẻ thì rất có thể gặp mặt được thần tượng của bản thân mình một chút ít.Thế tuy nhiên bảo đảm an toàn của bạn cai quản quá nghiêm ngặt, kim cương cũng do nhân viên cấp dưới công ty dấn, kế tiếp chuyển giúp, số đông fan quan yếu bắt gặp trong cả một gai tóc của Đoạn Kỳ Nhã.Đợi cũng không được, Thỏng Hoán đành gục đầu ủ rũ về nhà, vào phòng khách thì thấy Từ Vĩ Kính đứng ngơi nghỉ đầu trên cầu thang như đang chờ cô.Thấy cô, Từ Vĩ Kính khẽ gật đầu, xem như xin chào hỏi.“Lấy được vé rồi. Không biết có cần vé cô phải không.”Thư Hoán vừa tìm đến chữ “vé” thì nhanh chóng nhị chân nhũn ra, gần như là vừa bò vừa lết lên trên cầu thang, tiếp nối vô cùng thành khẩn lẫn e sợ đón mang phong bì của anh ấy mang tới.Rút ít vật dụng trong phong phân bì ra xem, Tlỗi Hoán méo xệch cả mặt: “V…VIP… nhiều…các vé quá…”.Từ Vĩ Kính hỏi: “Chỗ ngồi gồm hòa hợp không?”Tlỗi Hân oán mừng mang lại nỗi phạt khóc, suýt nữa thì lao cho ôm chân anh: “Hợp…hòa hợp quá…”Từ Vĩ Kính quan sát cô: “Thế thì tốt”.Tlỗi Hoán cũng nhìn anh chằm chặp, nước đôi mắt bâng khuâng, chỉ mong vẫy đuôi niềm nở đón nhận anh. Có biết bao lời cảm kích cơ mà trong cả một câu cho ra hồn cũng không nói nổi, chỉ từ ngôn ngữ khung hình là hoàn toàn có thể áp dụng được.Từ Vĩ Kính cúi đầu quan sát cô: “Cô rất có thể tìm kiếm vài ba fan các bạn đi coi với cô”.Tlỗi Hân oán lẹo nhì tay lại, gật to gan nlỗi con kê mổ thóc. Giờ trên đây vào đôi mắt cô Từ Vĩ Kính thực thụ nlỗi vị thần vào truyện Aladin vậy.Hai người đứng đó một cơ hội, Từ Vĩ Kính lại hỏi: “Còn phải gì nữa không?”Thỏng Hoán thù vẫn không không còn mừng húm, phủ nhận nguầy nguậy.Nếu là Từ Vĩ Trạch đã chũm thứ cô đề nghị độc nhất vô nhị thì chắc chắn sẽ nhân thời cơ bỡn cợt cô nhỏng với cún nhỏ, bắt cô có tác dụng trâu làm cho ngựa, nạt cô chết đi sinh sống lại. Từ Vĩ Kính lại không thưởng thức gì, còn hỏi cô bao gồm nên gì nữa không, sao bên trên đời này còn tồn tại cthị trấn tốt cho thế?Từ Vĩ Kính hoàn toàn băn khoăn nhân sinch quan lại như cún bé đáng tiếc của cô ý là do Từ Vĩ Trạch đào tạo ra, chỉ gật gù rồi chú ý cô: “Vậy …đi chơi vui vẻ”.****Nhờ phúc của Từ Vĩ Kính nhưng buổi tối bữa sau, Thỏng Hân oán và mấy bạn bạn đã sở hữu được 1 trong các buổi liveshow tuyệt vời nhất tự lúc sinh ra tới thời điểm này.Gào thét mang lại nỗi trong cổ họng khô rát ko nói được nữa. Bốn góc nhìn nhau với Đoạn Kỳ Nhã bên trên Sảnh khấu, thời điểm nhận ra nụ cười của siêu mẫu còn khóc ròng ròng một bí quyết đáng mắc cỡ.Liveshow xong xuôi, đông đảo bạn vẫn đắm chìm ngập trong thú vui nao nức ko kết thúc ra được, cứ ngơi nghỉ kia không chịu đựng tránh đi, lại ôm nhau khóc lóc trong tiếng nhạc ngừng. Huyên ổn náo một lúc lâu, đèn trong hội trường vẫn tắt, loại người sức thuộc lực kiệt new dần dần tràn ra bên phía ngoài.Sau buổi biễn diễn nhỏng trong mơ, vừa thoát ra khỏi cửa sẽ thấy bầu trời bên phía ngoài sẽ đổ mưa trung bình tã, ban đêm tàu năng lượng điện ngầm ko chạy, xe taxi cảm thấy không được đến thực trạng căng thẳng từ bây giờ.Gió đêm se se lạnh lẽo, mưa không có dấu hiệu ngớt, đám Thỏng Hoán thù xum xê bên dưới một láng cho dù, đứng đờ người ra lừng khừng làm những gì.Mọi tín đồ từ bỏ thừa vui đưa lịch sự vượt thảm, không cẩn thận xem nhẹ rằng mặc dù cho là liveshow tuyệt đối mấy thì số đông buộc phải xong xuôi bởi câu hỏi ko Gọi được taxi. Huống hồ nước gì ttránh đang mưa.“Làm sao phía trên …”Có người kiêu dũng công bố trước: “Tớ Gọi điện thoại cảm ứng thông minh bảo bạn trai mang đến đón họ nhé”.“Muộn cố kỉnh này rồi, liệu bao gồm phiền lành anh ấy quá không?” “Nhiều hơn anh ấy tài xế đến cũng phải lâu lắm”.“Mấy tín đồ bầy mình mọi nghỉ ngơi xa, lại phân tán, giả dụ gửi từng tín đồ về thì vất vả lắm.”Cô gái đó làu bàu: “Cũng đúng, nếu anh ấy chi tiết đến độ từ bỏ biết buộc phải chủ động mang lại mau chóng thì tốt rồi:.“Haizz, bắt buộc làm sao, hiện giờ làm cái gi có bạn đàn ông sắc sảo như vậy nữa”.Thư Hoán thù biết thân phận mình là sĩ giỏi, đội mưa đuổi theo sau các chiếc xe pháo pngóng cho một quãng. Sau mấy lần như thế, khó khăn lắm new gồm một chưng tài tmùi hương hại tạm dừng, bắt được taxi thành công xuất sắc.Thỏng Hoán vừa Open xe cộ, định gọi chúng ta mang đến thì một bạn đàn ông nơi đâu xuất hiện hất cô ra, loạng doãi suýt bổ.Không hóng cô bội nghịch ứng, hắn ta sẽ ngồi vô trong trong, mau lẹ đóng cửa lại.Thư Hân oán chỉ có thể gõ cửa ngõ xe pháo hét lên: “Này anh kia, anh tất yêu vậy được! Xe này tôi bắt được mà!”.Đối phương thơm vẫn đưa điếc, giục bác tài “Chạy nhanh đi!”, chụ bác tài có vẻ như ngượng ngùng, tỏ vẻ bất lực trước Thư Hân oán đã giận đến đỏ khía cạnh, mang lại xe chạy đi.Thỏng Hoán thù tức mang đến ước ao khóc, lại chần chừ mắng chửi đề xuất đành lảm nhảm: “Sao lại vắt được … Đàn ông bây giờ… sao lại thế…”.Mọi fan thsinh hoạt vắn than lâu năm tuy nhiên cũng đành khoanh tay. Thư Hoán thù vừa tức cho vạc khóc, vừa cần suy nghĩ biện pháp kiếm tìm xe cộ. Một cái Mercedes Benz màu Black xuất hiện thêm từ vào màn đêm xuyên thẳng qua chiếc fan, tiến mang lại ngay gần vào góc nhìn hầu như tín đồ, kế tiếp nhàn dừng lại trước phương diện cô.Tlỗi Hân oán sẽ mong khóc thì cửa ngõ xe sẽ quay xuống, lòi ra một gương mặt đàn ông tươi cười: “Tlỗi đái thư”.Nhận ra là bác tài ở trong phòng chúng ta Từ, Thư Hân oán vừa không thể tinh được vừa mừng rỡ: “Ôi là chú à, chụ Sái, trùng hòa hợp vượt, chụ cũng ở chỗ này ạ? “Tài xế mỉm cười nói: “Không phải trùng thích hợp. Đại thiếu hụt gia nói khuya thừa không tồn tại tàu điện ngầm, xe cũng khó khăn gọi yêu cầu bảo tôi mang đến đón cô. Vì mưa phải tôi lái lờ đờ một chút ít, cô đừng trách. Đại thiếu gia vô cùng lo mang đến cô”.Mắt Tlỗi Hoán vẫn nghẹn ngào, bất ngờ khía cạnh đỏ bừng lên.Tài xế lịch lãm lên tiếng kính chào những người sau lưng cô: “Các cô là các bạn của Thỏng tiểu tlỗi đúng không, tôi đang đưa các cô về, mời lên xe”.****Lúc về cho công ty, Từ Vĩ Kính vẫn trong phòng khách, nghe thấy tiếng Thỏng Hoán phi vào thì ngước đầu lên khỏi trang sách.Thỏng Hoán mang đến trước phương diện, quan sát anh một lúc new ngập kết thúc nói: “Cảm…cảm ơn anh…”Đối cùng với anh, trong tâm cô có khá nhiều không ít lắp thêm ôm ấp ao ước nói. Nhưng chỉ gồm bố chữ này là đúng nhất, hòa hợp nhất.Từ Vĩ Kính chú ý cô: “Ctương đối háo hức là được”.Hai fan quan sát nhau một dịp, Từ Vĩ Kính lại nói: “Nếu cô đam mê mang lại vậy thì tôi có thể mời Kỳ Nhã mang đến đây ở vài ngày:.Thư Hân oán lại gắn bố thêm bắp: “Đến..mang đến đây ư?”“Dù sao công việc cô ấy tại chỗ này cũng phải 1 tuần mới hoàn thành được. Nếu cô muốn chạm mặt cô ấy đến cầm thì làm những điều đó cũng nhân tiện.Thỏng Hoán mặt đỏ bừng bừng, phấn kích mang đến độ quan trọng nói gì được, lóng ngóng tay chân: “Vậy có nhân thể mang đến anh không? À, ý em là, anh với chị ấy …lỡ anh không từ nhiên…a…Em khôn xiết muốn…em ”.Từ Vĩ Kính nói: “Tôi ko có gì, Kỳ Nhã cùng tôi chỉ cần bạn”, xong xuôi lại rồi nói tiếp, “Cô ưa thích là được”.Thỏng Hân oán vui cho độ phân phát cuồng, nhị tay xoắn chặt lấy nhau.Từ Vĩ Kính đứng ngay trước khía cạnh cô, vẫn cao lớn cho nặng nề cho ngay gần, vững rubi giỏi giang, không thể hiện xúc cảm.Nhưng anh lại kiên nhẫn thỏa mãn mang đến thèm khát của cô ý, cho mặc dù cho là vụn lặt vặt và bi thương cười cợt mang lại mấy, anh y hệt như một vị thần linc nghiệm hễ cầu được là ước thấy, cô cũng chỉ hoàn toàn có thể toàn chổ chính giữa toàn ý ngẩng lên quan sát anh sùng bái.