Giữa chúng mình từng có một tình yêu

     
*

Bỗng dưng tôi thấy nhớ ngày thu an yên quá đỗi, trong khi thu qua xong để lại những cơn mưa trầm bi đát trong tối như giờ đồng hồ dương thế héo hắt về miền xa xưa. Lúc tôi bên em, cô gái Thiên Bình bé nhỏ, lúc em khẽ mỉm cười nhét cấp vào bố lô tôi tập truyện ngắn “Giữa chúng mình từng bao gồm một tình yêu”.

Bạn đang xem: Giữa chúng mình từng có một tình yêu

Tôi nỗ lực cuốn sách của em, cạnh tranh hiểu, à, ra là vì em hy vọng tôi đọc mẩu chuyện có tựa đề về em – “Thiên Bình, tớ mang đến để yêu cậu!” Và là do những gì trái tim Thiên Bình muốn: “Tôi gọi bạn là nam nhi trai của gió

người sẽ yêu tôi vào se rét mướt đầu đông

fan sẽ ôm tôi khi những khoảng trời hồng

âm thầm lặng lẽ buông bản thân nơi mẫu sông đậy loá

bạn chỉ đến khi tuyết rơi trắng xoá

Khi teo ro tôi yêu cầu lắm bờ vai

Người sẽ tới khi nỗi ghi nhớ thật dài

fan sẽ ở mặt khi ngày mai ko tới

Khi cân nặng thăng bằng một ngày kia chới với

Trái tim tôi mất phương hướng thân trời

Khi vai trung phong hồn tôi lạc lõng đôi nơi

Đó là lúc tôi tin, một ngày kia bạn sẽ tới…”

Và em mong mỏi tôi yêu thương em như thế…

Đọc sách không hẳn là sở thích của tôi, nhưng lại hôm ấy, tôi vẫn đọc thật lâu, thật lờ lững cuốn sách ấy, hình như trong đó bao gồm cả lời của em, có cả lời của tôi. Là lời của trái tim những người dân trẻ và những tình yêu đầu, trong xanh ấm áp.

Tôi do dự vì sao, về sau tôi lại dễ dãi buông tay nhằm em đi như thế. Tất cả lẽ, vì tôi hiểu, thật khó để hoàn toàn có thể níu duy trì một cơn gió như Thiên Bình, cùng tôi cũng không đủ cam đảm nhằm yêu một Thiên Bình như thế…

*
Em để lại mang đến tôi thói quen xem sách mỗi buổi tối khuya với rồi lại để ý đến rất nhiều. Cuốn sách của em tôi vẫn giữ mang lại bây giờ, cứ mỗi lần cầm lên, những cảm giác vẹn nguyên tuyệt nhất của tình yêu đâu lại kéo về như mới chỉ là hôm qua, rất gần đây thôi. Từng trang sách là một trong những hoài niệm, mỗi mẩu truyện là một xúc cảm rất thiệt mà ai ai cũng từng trải qua vào đời, cả tôi với bạn. Tình đầu lúc nào cũng đẹp, cũng chính là duy nhất, tình nhân đầu là ngươi chẳng khi nào ta quên được dù thời gian có là bao lâu, khoảng cách có là bao xa chăng nữa…

Cuốn sách nhỏ dại bé ấy đã dạy tôi không ít điều, cuốn sách là vớ cả trái đất của tuổi trẻ cùng tình yêu. Bạn nên đọc nó, mặc dầu chỉ là một trong đoạn trích vào đó. Những mẩu chuyện được tuyển tập lựa chọn của nhiều tác giả là muôn gam màu giữa cuộc sống, sáng cùng tối, đậm cùng nhạt.

Xem thêm: Cô Gái Năm Ấy Chúng Tôi Cùng Theo Đuổi Full, Phim Cô Gái Năm Xưa Chúng Ta Cùng Theo Đuổi

Khi đã đi được qua rất nhiều thời gian, tôi new hiểu mình đã đánh mất đi đông đảo gì, tuổi trẻ tấn công rơi vào ốc hòn đảo cô đơn, sợ hãi qua một cuộc tình, bi luỵ trong số những vỡ nát. Là tôi đang tự hoài giá tiền đi cuộc sống của chủ yếu mình, lẽ ra, tôi nên hiểu được số đông câu nói ấy sớm rộng – “Những ngôi sao sáng vẫn sinh hoạt đó, trên bầu trời kia, chỉ cần không toả sáng. Không có gì bặt tăm cả. Khi bọn họ không thấy một người, bọn họ không đổi thay mất, họ vẫn ở trong trái tim ta”. Có những người mà ta cần thiết nào quên đi, ta nguyện dành toàn bộ thời gian sót lại để nhớ về bọn họ mãi mãi, do vì, chỉ cần họ hí hửng thì ta cũng đủ niềm hạnh phúc rồi. Tôi dấn ra, những khoảng thời gian rất ngắn bình yên ổn nhất trong những vụn vỡ cuộc sống là khi vô tình phát hiện lại fan trên phố, lặng lẽ nhìn người khuất dần, lòng từ bỏ hỏi lòng: “Có những người dân cứ mãi âm thầm lướt chết thật nhau. Ngươi đi xuôi đường. Bạn về ngược lối. Nếu dịp đó ta quay đầu nhìn lại, liệu bao gồm nhìn thấy nhau giữa biển khơi người?” gặp mặt được nhau là duyên dẫu vậy thêm từng nào nợ để giữ lại được một người? họ cứ tự bước về con phố của mình, tự chịu lấy số đông nỗi nhức mình chọn. Chẳng thể thay đổi mà chỉ với lại phần lớn tiếc nuối không nguôi. Ta cứ mắc kẹt trong nỗi lưu giữ về một tín đồ nào này đã đi xa mãi mà ngần ngừ tại sao, là do tình yêu thương của ta, hồ hết tình yêu thương chẳng gồm lý do, dễ dàng và đơn giản chỉ là yêu, vậy thôi…

Tôi đang tìm lại mình trong số những trang sách, tìm bí quyết sống thuộc nhớ nhung và làm quen với nhức khổ. Yêu một tín đồ là đến họ quyền được làm tổn mến ta vô điều kiện, tình thương đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau, thân hàng tỉ bé tim, sinh hoạt một khoảng thời gian ngắn nào đó, cảm ơn fan đã thuộc ta lạc nhịp dù là ngắn ngủi. “ Định mệnh đôi khi cũng như một trò nghịch trốn tìm. Fan tìm thấy trước chưa hẳn là bạn chiến thắng. Vì chưng đích mang lại của nó vốn là tình yêu. Mà trong tình thân đâu có phân biệt ai là bạn đến sau, kẻ nào là tín đồ đến trước.” chỉ với khi nhận biết tình cảm đang nhạt nhoà thì ta phải học bí quyết buông tay. Buông tay nhằm trả tín đồ về quả đât tự bởi của người, sót lại riêng ta vẫn hy vọng giữ mang lại mình niềm sung sướng đớn nhức ấy, mang lại vô chừng cũng chần chừ nữa. Chỉ vì là “giữa chúng mình từng tất cả một tình yêu” nên tín đồ đó đang trở thành là duy nhất, là mãi mãi trong tâm địa ta.

Những cảm xúc trong suốt nhất xuất phát từ một trái tim là vật dụng con tín đồ không thể như thế nào lãng quên, cùng dù mong hay không, nó sẽ vẫn điềm nhiên tồn tại nghỉ ngơi đấy, làm cho ta dù có trải qua bao lần yêu sau này cũng trở nên vô tình rước ra đối chiếu với nó. Có lẽ rằng tình yêu là điều kỳ diệu chỉ cho một lần và do một bạn thương duy nhất. Để sau này, ta có tìm hoài, tra cứu mãi cũng ko thể cảm nhận lại thứ cảm giác vẹn nguyên như xưa cũ. Càng phát âm cuốn sách nhỏ, tim tôi càng như xong lại khu vực lồng ngực lúc đập vào đôi mắt là phần lớn dòng chữ như buộc tội – “bỏ quá trình để theo xua đam mê, nhìn tín đồ ta quây quần trong cơm trắng áo gạo tiền mỉm cười khinh bỉ, đời không đê mê sống chi cho hoài phí?” tín đồ trẻ cứ mãi miết theo đuổi gần như danh vọng phù phiếm, ai biết, đến khi dừng lại, ta vẫn khao khát một sản phẩm tình cảm đã từng có lần bị chính ta tấn công rơi lại phía sau. Ai biết, máy con bạn cần nhất là một trong tình yêu…

Tình yêu thương của một người, hùng vĩ nhất là việc bao dung và chờ chờ, vì chưng vì, ta sẽ luôn luôn ở đây, chỉ việc người đi một lần quay đầu nhìn lại họ đã vẫn thấy ta ở mặt đường cũ, sẵn sàng là vấn đề tựa mang lại họ khi đã mệt nhoài. Bởi họ là những vì sao trong trái tim ta, “một do sao bé bé dại giữa bầu trời bao la, chỉ có khung trời là nơi vì sao nương tựa, ở vị trí đâu, khung trời cũng ở sát bên vì sao bé dại bé của riêng rẽ mình.”

Tôi biết, bạn trẻ thường bi quan và cô đơn, cả tôi cũng vậy, nhưng chúng ta biết đấy, các bạn vẫn sẽ phải liên tục sống, sống, cống hiến và làm việc cho mình và sống bởi người. Thừa qua nỗi hoang hoải của các chuỗi ngày lâu năm là trái tim tràn trề khác khao yêu thương, thừa lên phần đông ngày đông lạnh là bờ vai ấm cúng cần được ai đó tựa vào. Và tôi đang chờ, ngóng một hai con mắt biết gõ cửa ngõ trái tim mình lần nữa…

Và lần này là 1 trong những yêu thương thật sự, yêu thương thương ở trong về tôi, mãi mãi…

Em vẫn là ký kết ức cho tình ái đầu êm ả tôi từng sẽ có, nhưng chắc chắn là không đề xuất là hiện tại hay tương lai của tôi. Tôi đã chỉ giữ em giữa những cơn mưa triền miên mùa thu, để nỗi nhớ buông che một lần rồi đã trôi đi khi cơn mưa dần tan…

“Đêm đen.

cơ mà những ngôi sao 5 cánh vẫn sáng, chỉ nên không thể nhìn thấy thôi… Trời đang thôi mưa. Cùng mai sẽ là 1 trong ngày nắng!”