LIÊU TRAI TIỂU THÚY

Palatino LinotypeSegoe UIRobotoRoboto CondensedPatrick HandNoticia TextTimes New RomanVerdanaTahomaArial

Thái thường họ Vương bạn đất Việt (Chiết Giang), dịp còn là trẻ con có lần ở ngủ ban ngày trên giường, bỗng nhiên trời về tối sầm, sấm sét nổi lên ầm ầm, gồm con vật to ra thêm con mèo tới ở nép bên cạnh, xung quanh quẩn không rời. Hồi thọ trời tạnh, loài vật bỏ đi, nhìn lại thì chưa phải là mèo, mới sợ, hotline anh ngơi nghỉ phòng bên. Anh nghe kể, mừng nói “Em ắt vẫn quý hiển to, sẽ là hồ cho tới núp trốn sấm sét đấy”. Sau quả Vương tuổi trẻ đã thi đỗ Tiến sĩ, rồi tự chức Tri thị xã về kinh làm Thị ngự. Sinh được một trai là Nguyên Phong hết sức ngây ngô, mười sáu tuổi vẫn không biết phân biệt con cháu với nhỏ đực, xung quanh vì vậy không có bất kì ai chịu gả phụ nữ cho, Vương vô cùng lo lắng. Chợt có người đàn bà dắt một cô nàng tới đơn vị xin gả mang lại Nguyên Phong. Chú ý tới cô gái, thấy nhoẻn miệng tươi cười, xinh xắn như tiên. Vương phấn chấn hỏi bọn họ tên, người lũ bà từ bỏ nói họ Ngu, phụ nữ tên tiểu Thúy, vừa mười sáu tuổi. Bàn tới sính lễ, bà ta nói “Trước nay nó làm việc với ta rau củ cháo không đủ no, nay một sớm được gởi thân vào chốn nhà cao cửa ngõ rộng, bao gồm kẻ hầu người hạ, thừa miếng ngon của lạ, nó được vừa ý nhưng mà ta cũng khá được thỏa lòng, tất cả phải cung cấp rau đâu nhưng nói giá!”. Phu nhân mừng lắm, tiếp đãi khôn cùng hậu.

Bạn đang xem: Liêu trai tiểu thúy

Người bầy bà ngay tắp lự bảo cô gái lạy Vương cùng phu nhân, dặn “Đây là cha chồng, mẹ chồng của ngươi, phải hầu hạ cẩn thận. Ta vội vàng lắm yêu cầu đi, vài cha hôm nữa sẽ trở lại”. Vương sai nô lệ thắng con ngữa đưa về, bà ta nói xóm xóm ko xa, không dám làm phiền rồi ra cửa đi. đái Thúy cũng không thể buồn nhớ, chớp nhoáng trút đồ trang sức trong rương ra khoe, phu nhân cũng thấy thích. Mấy ngày sau không thấy người bọn bà tới, hỏi quê tiệm thì phái nữ cũng ngẩn ngơ không nói rõ được mặt đường sá thế nào. Bèn sắp đặt một khu đơn vị riêng cho vợ chồng làm lễ thành hôn. Họ sản phẩm nghe vương vãi cưới bừa nhỏ nhà bần tiện làm dâu người nào cũng chê cười, tuy vậy lúc chú ý thấy cô bé đều ghê ngạc, trường đoản cú đó bắt đầu thôi dè bỉu. Cô nàng lại hết sức thông minh, biết dò ý tứ mừng giận của phụ huynh chồng. Vợ ông xã Vương quý dâu thừa thói thường, lại áy náy chỉ sợ cô gái chê nhỏ mình ngây, song nàng vẫn vui vẻ không còn bận tâm. Nghỉ ngơi nhà rất hay đùa giỡn, đem vải khâu kết quả này cầu đá chơi, mang đôi hài da nhỏ tuổi đá ra xa vài ba mươi cách cho công tử chạy theo nhặt, công tử cùng thị tỳ thường toát các giọt mồ hôi gọi nhau.

Một hôm Vương tình cờ đi qua, quả cầu cất cánh tới trúng bốp thân mặt, cô bé và thị tỳ gần như chạy trốn còn công tử vẫn nhảy đầm nhót đuổi theo. Vương nổi giận lấy đá ném, công tử bắt đầu lăn ra đất gào khóc. Vương đề cập với vợ, phu nhân qua mắng cô gái, chị em chỉ cúi đầu mỉm cười, lấy tay xoa mép giường, phu nhân về rồi lại nghịch nghịch như cũ. Bao gồm lần lấy son phấn vẽ mặt công tử vằn vện như quỷ, phu nhân bắt gặp giận lắm, gọi phái nữ tới nhiếc móc, nữ chỉ phụ thuộc vào bàn mân mê giải lưng, không khiếp sợ cũng không nói gì. Phu nhân ngần ngừ làm sao, bèn lấy gậy đánh bé trai. Nguyên Phong kêu ầm lên, cô bé mới thất sắc quỳ xuống xin tha. Phu nhân nguôi giận ngay, vứt gậy vứt về. Cô nàng cười kéo công tử vào nhà, phủi lớp bụi trên quần áo cho, vệ sinh nước mắt, xoa đông đảo chỗ bị đánh, lấy táo và hạt dẻ mang lại ăn, công tử lại nín khóc vui ngay. Cô nàng đóng cửa, mang mũ áo thắng cỗ cho công tử vào vai Bá Vương*, làm tín đồ ngoài sa mạc, còn mình thì trang điểm, bó lưng lại, đóng góp vai dại mỹ nhân, rồi thướt tha múa may dưới màn. Hoặc cắm lông đuôi chim trĩ nội trĩ ngoại lên tóc, gảy đàn tỳ bà, bập bùng tình tang, cười đùa ầm ĩ cả nhà, ngày nào thì cũng thế.

*Bá Vương: tức Tây Sở Bá vương Hạng Vũ thời Hán Sở tranh hùng, có fan thiếp là lẩn thẩn mỹ nhân, tức dại Cơ.

Vương vì nhỏ mình ngây ko nỡ trách dâu, dù thoảng nghe thấy cũng bỏ qua. Cùng ngõ gồm nhà quan cấp gián bọn họ Vương, bí quyết hơn mười căn, tuy vậy vốn không vận chuyển với nhau. Gặp gỡ lúc triều đình theo lệ cha năm xét công quan lại lại, cung cấp gián ghét ông giữ ấn đạo Hà Nam, rắp trung khu hãm hại. Ông biết ý, không an tâm mà đắn đo làm sao. Một tối ông đi nằm sớm, cô gái đội mũ treo đai như Tể tướng, cắt tơ trắng làm cho râu rậm, lại bắt hai tỳ con gái cải trang như quan lại hầu, lén lấy ngựa trong tàu ra cưỡi đi, nói đùa rằng tới thăm vương vãi tiên sinh. Cho tới cổng nhà cấp gián lại mang roi đánh fan hầu, nói “Ta tới thăm Thị ngự bọn họ Vương chứ có tới thăm cấp cho gián chúng ta Vương đâu, rồi dong ngựa trở về. Cho tới nhà, tín đồ gác cổng tưởng thật chạy vào báo, ông đứng dậy ra nghênh tiếp new biết là bé dâu đùa, giận lắm nói với phu nhân “Người ta vẫn tìm chuyện bươi móc mình, mà lại mình lại trường đoản cú đem dòng xấu trong chống khuê cho tới tận cổng nhà người ta báo thì tai ương không xa đâu!”. Phu nhân giận, qua tức thì phòng cô gái mắng nhiếc, thanh nữ chỉ ngớ ngẩn ngơ cười cợt không ôm đồm lại một câu, tiến công thì không nỡ mà lại đuổi thì phái nữ không cửa ngõ không nhà, vk chồng buồn bực cả đêm không ngủ.

Lúc ấy ông Mỗ làm cho Tể tướng, uy nuốm lừng lẫy, nghi vệ phong thái xiêm cỗ áo hầu không không giống gì với phần đông cái cô gái giả trang. Cấp gián bọn họ Vương cũng lầm tưởng là thật, mấy lần sai người tới rình sinh sống cổng bên Vương, mang lại nửa đêm vẫn không thấy khách hàng ra, ngờ rằng thừa tướng với Vương tất cả mưu ngầm. Hôm sau vào chầu sớm gặp mặt nhau bèn hỏi “Đêm qua tuớng công cho nhà ông à?”. Vương vãi ngờ là y nói mỉa, ngượng ngùng dạ dạ ko trả lời. Cung cấp gián càng nghi hoặc, bèn vứt ý trước, từ này lại cố đem lòng ông. Ông dò biết sự tình, mừng thầm nhưng ngầm dặn phu nhân khuyên cô bé đừng làm phần lớn việc như thế nữa, nàng cười vâng dạ. Qua năm sau, thừa tướng bị bãi chức, kế tất cả thư riêng nhờ cất hộ ông, lại đưa lầm vào trong nhà Cấp gián. Cung cấp gián cả mừng, đầu tiên nhờ người quen ông cho tới hỏi mượn một vạn lượng vàng, ông tự chối. Cung cấp gián đích thân tới, ông tìm khăn áo mãi mà không thấy. Cấp gián chờ lâu, giận ông xấc xược xược, tức về tối toan ra về. đột thấy công tử mang áo cổn nhóm mũ miện bị một cô bé từ trong cửa ngõ xô ra, lag mình hoảng sợ rồi cười, vuốt ve công tử, lột lấy áo cổn nón miện mang đi.

Ông vội vàng ra thì khách đang về rồi, nghe chuyện sợ hãi tái mặt, khóc mập nói “Đây là dòng họa nàng dâu đây, không mấy ngày sẽ bị tiêu diệt cả họ thôi!”. Liền thuộc phu nhân vác gậy chạy qua. Cô bé đã biết trước, đóng chặt cửa mặc mang lại chửi mắng. Ông giận, lấy búa phá cửa, cô bé trong phòng mỉm cười nụ nói “Cha chớ giận. Bao gồm con làm việc đây, bao nhiêu đao kiếm búa rìu con cũng xin chịu, quyết không để lụy cho phụ thân mẹ. Phụ vương muốn thịt dâu để bịt miệng nhân chúng à?”, ông bèn thôi. Cấp cho gián về, quả dâng sớ tâu vương mưu phản, dâng mũ miện áo cổn làm bằng chứng. đại vương giật mình, xét nghiệm lại thì ra mũ miện làm bằng lõi cây cao lương, áo cổn khâu bằng vải nát lấy ở khăn bao vàng, giận cung cấp gián vu cáo, lại mang đến triệu Nguyên Phong đến, thấy dáng vóc ngây ngô lộ rõ, phì cười nói “Thế này mà cũng làm vua được à?”, bèn giao đến Pháp ty xét. Cung cấp gián lại kiện nhà ông tất cả yêu quái, Pháp ty tra hỏi cả những con cháu của tôi tớ trong nhà, hầu như nói không có ai, chỉ có thanh nữ dâu điên và đứa con ngây, xuyên suốt ngày cười đùa. Trơn giềng cũng ko khai gì khác, án bắt đầu định, cấp cho gián bị sung làm lính ở Vân Nam.

Vương từ kia cho cô nàng là bạn lạ, lại vì bà bầu nàng lâu ko thấy tới, ngờ không phải là người trần. Bảo phu nhân hỏi dò, người vợ chỉ cười cợt không đáp, gặng mãi thì đậy miệng đáp “Con là đàn bà Ngọc Hoàng, chị em không biết sao?”. Không bao lâu, ông được thăng làm cho quan khanh, sẽ hơn năm mươi tuổi đề nghị thường lo không có cháu nội. Cô nàng ở đó cha năm cơ mà đêm đêm vẫn ko ngủ tầm thường với công tử như trước đó chưa từng chung chạ gì. Phu nhân không đúng khiêng giường đi, dặn công tử ngủ phổ biến với vợ. Được vài ba hôm, công tử nói với bà mẹ “Mượn giường của con sao lâu ko trả? tè Thúy cứ đêm đêm gác chân lên bụng, thở ko được, lại quen thuộc tay, cứ cấu vào đùi fan ta nữa!”. Đám tớ gái số đông phì cười, phu nhân quát, tấn công đuổi đi. Một hôm cô nàng tắm trong phòng, công tử nhìn thấy đòi rửa mặt chung, đàn bà cười chống lại, bảo ngóng một lúc. Tắm xong sai cụ nước nóng, cởi hết áo xống cho, gọi thị tỳ thuộc đỡ công tử vào thùng tắm. Công tử thấy ngột ngạt khó tính kêu khổng lồ đòi ra, cô bé không cho, rước chăn trùm kín lên. Giây phút không nghe kêu nữa, lộ diện xem thì vẫn tắt thở.

Xem thêm: Phim Tân Quỷ Nhập Tràng Thuyết Minh, Phim Tân Quỷ Nhập Tràng

Nàng vẫn thản nhiên cười cợt nói không lúng túng gì, kéo công tử ra để trên giường, lau thô mình mẩy, đắp thêm chăn cho. Phu nhân nghe tin, tỉ ti đi vào mắng “Con điên kia, sao lại giết nhỏ ta?”. Cô gái tươi mỉm cười đáp “Con ngây như vậy thì thà ko có”. Phu nhân càng giận, dấn thân húc nàng, bầy tỳ phái nữ xô vào mang ra khuyên can. Đang giằng co ầm ĩ thì một tỳ thanh nữ nói “Công tử rên được rồi”, phu nhân gạt lệ cho tới vỗ về con, thấy tương đối thở nhè vơi mà mồ hôi như tắm, ướt cả chăn chiếu. Khoảng chấm dứt bữa cơm trắng thì mồ hôi không rã nữa, bất chợt mở góc nhìn quanh, ngó khắp gia nhân như trù trừ ai cả, nói “Bây giờ ta lưu giữ lại đa số việc trước đó thấy cứ như ở mơ, sao thế nhỉ?”. Phu nhân thấy lời nói không hề ngây ngô hết sức lạ lùng, dắt qua chào cha. Hỏi test mấy lần, quả không thể ngây, mừng thầm như bắt được của báu, bèn sai khênh trả giường về khu vực cũ, sắp sửa chăn gối giúp xem sao.

Công tử vào phòng, đuổi hết thị tỳ đi, sáng chú ý tới thì chóng vẫn vứt không. Từ đó không ngây ko điên nữa, nhưng sắt nắm hòa hòa hợp quấn quít như hình cùng với bóng. Được hơn năm, ông lại bị bầy đàn Cấp loại gián hặc tội đòi bí quyết chức, chuyện cũng hơi lôi thôi. Ông bao gồm cái bình ngọc quý của quan liêu Trung thừa* Quảng Tây trước đây khuyến mãi cho, giá đáng ngàn vàng, định đem đút lót quan trên. Cô nàng thích gắng lên ngắm, lỡ tay làm cho rơi đổ vỡ nát, xấu hổ tới tự nhấn lỗi. Vợ ông chồng ông đang buồn về câu hỏi bị cách chức, nghe rứa tức giận, thuộc nhiếc mắng thậm tệ. Phái nữ uất ức vứt ra, nói với công tử “Ta trong nhà anh, các cái giữ gìn được chưa phải chỉ là một chiếc bình, sao không duy trì gìn thể diện lẫn nhau một chút? Nói thiệt với ông ta không phải là người, vì người mẹ ta gặp gỡ nạn sấm sét, được nhóm ơn cha che chở, lại vì hai ta bao gồm năm năm duyên phận cần ta sắp tới đây để đền ơn xưa và trọn duyên trước thôi. Ta bị mắng chửi vẫn nhiều, nhổ tóc cơ mà tính cũng không đủ, chính vì không đi ngay nguyên nhân là cái tình năm năm không hết, bây giờ thì còn giúp sao rốn được nữa”. Rồi khó chịu bước ra, xua theo thì đã trở thành mất.

*Trung thừa: tức Tuần phủ dẫn đầu một tỉnh theo quan lại chế thời Thanh.

Ông ngẩn bạn biết mình lỡ lời nhưng hối hận dường như không kịp nữa. Công tử vào phòng, nhìn phấn quá thoa cũ, khóc rống đòi chết, ăn ngủ ko ngon, càng ngày tiều tụy. Ông lo lắm, vội vàng lo cưới bà xã khác cho con khuây khỏa, cơ mà công tử không thích, chỉ tìm thợ xuất sắc vẽ tranh đái Thúy, ngày đêm thắp hương rưới rượu khấn vái. Gần 2 năm sau, công tử tình cờ có vấn đề đi địa điểm khác trở về, trăng sáng sủa vằng vặc, ngoài thôn có một vườn cảnh của nhà, vừa cưỡi ngựa trải qua bỗng nghe phía bên trong tường gồm tiếng mỉm cười liền ngừng cương, sai mã phu gắng hàm thiếc rồi vực lên yên quan sát vào, thì ra bao gồm hai phái nữ lang đang vui đùa ở trong. Vị bóng trăng bị mây phủ mờ mờ, không nhận thấy rõ, chỉ nghe một nàng áo xanh nói “Con nhãi ranh này xứng đáng bị đuổi ra khỏi cổng!”, một nữ giới áo đỏ nói “Ngươi đã trong vườn bên ta, lại còn đòi đuổi ai?”. Thanh nữ áo xanh nói “Con tinh ranh thật lưỡng lự thẹn, làm vợ không nên thân, bị bạn ta đuổi đi, còn dám thừa nhận bừa sản nghiệp của tín đồ ta à?”. Thanh nữ áo đỏ nói “Còn hơn con nhãi già không người nào thèm ngó tới!”. Công tử nghe giọng nói hệt nhau Tiểu Thúy, vội call lớn. Nàng áo xanh bỏ đi, nói “Ta không cãi vã với ngươi nữa, ông ông xã ngươi cho tới rồi kìa”. Kế cô bé áo đỏ đi tới, quả là đái Thúy, công tử mừng lắm.

Cô gái bảo trèo lên tường để mình đỡ xuống, nói “Hai năm không chạm chán mà chỉ với có một cầm xương thôi!”. Công tử di động cầm tay rơi nước mắt, kể nỗi nhớ nhung. Cô gái nói “Thiếp cũng biết thế, nhưng chẳng còn mặt mũi nào quay trở lại nữa. Từ bây giờ cùng chị cả nghịch đùa, tình cờ lại gặp nhau, bắt đầu biết duyên số bắt buộc trốn được”. Công tử nài thuộc về, phái nữ không chịu, xin cứ sống lại trong sân vườn thì nữ giới bằng lòng, bèn sai đầy tớ chạy về bẩm với phu nhân. Phu nhân đơ mình đứng lên sai thắng kiệu tới ngay, bẻ khóa vào đình. Cô bé rảo cách ra đón, sụp xuống lạy. Phu nhân nạm cánh tay nàng sa nước mắt nhấn hết lỗi trước, như ko tha máy được cho mình, nói “Nếu con không chấp chuyện cũ thì xin cùng về cho bà mẹ vui tuổi già”, nữ cương quyết nói ko được. Phu nhân lo đình tạ hoang vắng, định cho đa số người ra hầu hạ. Cô gái nói “Con không muốn gặp ai cả, duy chỉ tất cả hai đứa thị tỳ cũ theo hầu mau chóng tối, cấp thiết không yêu đương mến. Bên cạnh đó chỉ xin một lão bộc gác cổng, chứ không buộc phải gì khác!”. Phu nhân hồ hết theo lời, lại nói thác rằng công tử dưỡng dịch trong vườn, hàng ngày sai sở hữu thức nạp năng lượng vật sử dụng ra nhưng mà thôi.

Cô gái thường khuyên công tử lấy vk khác, công tử không nghe, hơn 1 năm sau thì nét mặt tiếng nói của nàng từ từ đổi khác, lấy bức tranh ra so thấy khác hoàn toàn như là nhì người, khôn cùng lạ lùng. Cô gái hỏi “Trông thiếp bây giờ có đẹp như lúc trước không?”. Công tử đáp “Bây giờ đẹp mắt thì vẫn đẹp, dẫu vậy so với trước thì bên cạnh đó không bằng”. Phụ nữ nói “Chắc thiếp già rồi”. Công tử nói “Người hơn nhị mươi tuổi, làm những gì mà già mau thế?”. Thiếu phụ cười đốt bức tranh, lag lại thì vẫn cháy hết. Một hôm phái nữ nói với công tử “Lúc trước còn nghỉ ngơi nhà, phụ thân thiếp vẫn nói thiếp đến chết cũng không mang thai được. Nay bố mẹ đã già, chàng bao gồm một mình, thiếp thật không sinh nở được, hại lỡ câu hỏi nối dõi của chàng. Xin cưới bà xã về nhà nhằm sớm về tối hầu hạ phụ thân mẹ, còn nam giới qua lại hai nơi, cũng không tồn tại gì ko tiện. Công tử chỉ ra rằng đúng, ngay tức thì dạm hỏi phụ nữ Thái sử bọn họ Chung. Gần mang đến ngày cưới, cô gái đích thân may áo khâu giầy cho cô dâu, sai mang lại chỗ phu nhân. Ngày cưới, cô dâu vào trong nhà thì tiếng nói nét mặt, dáng vẻ điệu động tác đều giống hệt Tiểu Thúy, công tử rất lấy làm cho lạ. Trở về khu vườn cửa thì ko thấy bạn nữ đâu, hỏi hai tỳ nữ, họ giới thiệu một loại khăn hồng, nói “Nương tử tạm về thăm nhà, vướng lại vật này mang đến công tử”. Mở khăn xem, thấy bao gồm buộc dòng vòng quyết bởi ngọc, biết chị em không trở lại nữa, bèn gửi hai tỳ cô bé cùng về, tuy trong phút chốc luôn ghi nhớ được tè Thúy nhưng may mà đối lập với vk mới tương tự như nhìn thấy fan xưa. Mới bỗng nhiên hiểu rằng cô bé đã biết trước duyên phận thân công tử với cô nàng họ bình thường nên chuyển đổi nét phương diện của bạn nữ trước nhằm khuây nỗi ghi nhớ cho chàng ngày sau.

Dị Sử thị nói: Một con hồ chỉ chịu chiếc ơn thời điểm vô tâm nhiều hơn lo báo đáp, cố mà kẻ cơ đuợc hưỡng ơn tái chế tạo lại la thét khan tiếng vì bị vỡ cái bình, sao nhưng mà bỏn sẻn mang lại thế! Còn trăng khuyết lại tròn, thư thả ra đi, new biết chiếc tình của bạn tiên cũng sâu không dừng lại ở đó tục nhiều.