Lời chúc phúc cuối cùng

Anh khôn xiết yêu em, là thật. Anh làm em nhức lòng, cũng chính là thật. Anh vẫn luôn nghĩ rằng, bao gồm đôi khi ý nghĩa sâu sắc duy nhất còn sót lại của chuyện tình nằm tại sự biệt ly, chứ không hẳn là cố kỉnh chấp nỗ lực tay nhau cho dù khoảng cách giữa song bên đã không thể sử dụng tình yêu và nhung nhớ để che đầy.

Bạn đang xem: Lời chúc phúc cuối cùng


*
Phong Cầm
*

Đã một năm, nhì tháng, mười tám ngày trôi qua, kể từ lúc anh không hề em mặt cạnh.

Ánh nắng chiếu thẳng qua ô kính, dát lên chậu lan bỏ ra em tặng một sắc vàng rực rỡ. Anh đứng lên, kéo rèm bít cửa sổ. Cho dù sao, cũng không tồn tại em. Không có em, ánh nắng có bùng cháy thế nào cũng chẳng còn ấm áp và vui vẻ như ngày ấy.

Tám giờ cha mươi phút. Màn hình máy tính xách tay hiện lên dòng pop-up “Ai làm cầm 8649 lên điểm danh”. Trong một nhoáng ngơ ngẩn, anh vẫn nghĩ, ngày qua em ko nhắn anh đã nghỉ làm, liệu em có ngủ quên hay chạm chán chuyện gì không?

Rồi anh dấn ra, đã hết là em. Danh số 8649 sinh hoạt tổng đài này, từ bỏ lâu đã không còn thuộc về em.

Chúng ta quen nhau sinh sống đây, rời xa nhau cũng nghỉ ngơi đây. Thanh Xuân. Thanh xuân. Tx thanh xuân của cả anh với em. Cả thanh xuân của anh, là em.

Đôi lúc trong cuộc đời, chúng ta có thể bắt gặp gỡ một vài điều khiến họ sợ bắt đầu, tuy vậy sau khi ban đầu rồi, nỗi sợ kết thúc lại còn lớn không những thế nữa. Ví như tình yêu. Nếu như được lựa lựa chọn một lần nữa, anh tình nguyện vĩnh viễn ko bắt đầu, vậy sẽ không tồn tại kết thúc, không có đau lòng, không có tổn thương. Nhưng không mong muốn làm sao, trên đời này không có “nếu”, cũng không có thời cơ lần máy hai được lựa chọn, có hay là không đến với cùng một người. Tản văn hay

Đó là một trong ngày nắng. Tiếng mở cửa đánh thức anh khỏi cơn mơ chập chờn, tiếng khởi đụng của dòng case máy vi tính đời cũ trong chống trực đánh thức anh ngoài sự ngẩn ngơ lúc vô tình nhìn sâu vào đôi mắt của một tín đồ con gái. Anh mất một góc nhìn để bước đầu tình yêu, rồi mang lại bây giờ, thiết yếu anh cũng ko đoán được bản thân sẽ đề nghị mất bao lâu thời gian để gạt bỏ tình yêu ấy.

Như một cậu nhóc trước tiên biết tương tư, muốn chạm tay nhưng ngần ngại thu lại, anh của năm ấy sẽ chết chìm trong màu nâu hai con mắt của em, nhưng không đủ can đảm thổ lộ nỗi lòng. Em xinh đẹp, em thú vị, em nói chuyện với tất cả mọi người, trừ anh. Vì anh là kẻ rụt rè lặng yên trong một góc, chỉ dám mỉm mỉm cười ngượng ngùng lúc vô tình được nhắc đến tên.

Có lẽ em ko biết, trái tim anh đập cấp vã nỗ lực nào sau khoản thời gian em nói “Được rồi, cứ cụ đi”. Lời gật đầu đồng ý ngấm men say, có tác dụng anh càng hồi hộp, càng ý muốn chờ, lại càng sốt ruột hơn cả khi em chưa nói. Chắc rằng em ko biết, anh yêu em bao nhiêu, và âu sầu khi bắt buộc rời xa em bao nhiêu.

Rồi, em nghỉ ngơi việc. Đối cùng với anh, kia gần như là một trong chuyện vớ yếu đã xảy ra, vày một người nhiều kĩ năng và nhiều hoài bão như em, tất nhiên sẽ không chôn vùi quá nhiều tháng năm tuổi trẻ sinh sống phòng trực tổng đài buốn chán này. Em xứng đáng được vùng vẫy ở phần nhiều vùng hải dương xa với khá nhiều sắc màu bùng cháy rực rỡ hơn.

Xem thêm: Đọc Truyện Sex "Cô Cảnh Sát Đen Đủi" Tại Truyen Hiep Dam Nu Canh Sat

Nơi này chỉ là một trạm dừng chân, nhằm em nhất thời nghỉ lại trên nhỏ đường đoạt được những đỉnh cao. Với đôi khi, anh nhận ra mình cũng chỉ là một cái bóng nhạt nhòa đứng sau sống lưng em, quan sát em cười cợt với tất cả mọi tín đồ bằng hai con mắt nâu ngậm nắng.

Một khoảng thời gian dài sau khoản thời gian em nghỉ ngơi việc, anh vẫn không thể quen được với chuyện sát bên thiếu vắng vẻ một hình láng thân quen. Thiệt sự khôn xiết ngu ngốc. Anh ngày ngày dùng user cũ của em đăng nhập trên khối hệ thống của công ty, ngày ngày nhảy thêm một máy gần kề bên. Anh quên mất bản thân chỉ đi làm có một mình.

Ngày lại ngày qua, rồi user của em bị hủy, và anh đã và đang quen với câu hỏi người ngồi cạnh không phải là em. Cuộc sống cuốn họ theo rất nhiều vòng xoáy riêng cực kỳ khác. Anh và em đều bận rộn với các bước của mình. Số đông cuộc truyện trò ít dần, mặc đến nỗi lưu giữ cứ chất ck trong trọng tâm trí.

Khoảng giải pháp từng chỉ việc vươn tay là rất có thể dễ dàng chạm tới, vào chớp mắt kéo xa ra vạn dặm đường, mà cả anh với em đều còn chưa kịp thích ứng cùng với sự biến hóa đó. Nhưng chúng ta lại không thể muốn dành quá nhiều giây phút trong quỹ thời hạn eo hẹp, để xem xem chuyện tình yêu đã nứt rạn đến cầm cố nào.

Chúng ta cãi nhau những hơn. Tệ hơn cả chuyện hai tín đồ đang và ngọt ngào nồng cháy đùng một phát phải yêu xa, là khi trong cùng thành phố, nhưng không có thời gian dành cho đối phương, đến hơn cả cãi nhau cũng qua điện thoại.

Lời chia tay là anh nói. Anh không mong muốn em đang hiểu đến anh, cũng không hy vọng em, y như chính em khi còn yêu, tha thứ cho việc bồng bột ích kỷ của anh.

Chỉ vì chưng cuộc đời vô số lối rẽ, con bạn lại quá hèn gan. Chắc hẳn rằng nếu ở với mọi người trong nhà mà ngày ngày oán trách, thì cái kết đẹp nhất, là chia tay. Anh phê chuẩn mình không đủ can đảm nghĩ cho tới tương lai của nhì đứa, vì lúc này còn chẳng biết sao để cho em vui vẻ. Anh phê chuẩn mình là 1 trong những thằng chẳng ra gì khi sử dụng hết dũng khí có được trong cuộc tình này để chấm dứt khoát tâm sự lời ly biệt. Tuy vậy anh nghĩ, sẽ xuất sắc hơn, cho cả hai.

Anh khôn cùng yêu em, là thật. Anh làm cho em đau lòng, cũng chính là thật. Anh vẫn luôn luôn nghĩ rằng, gồm đôi khi chân thành và ý nghĩa duy nhất sót lại của chuyện tình nằm ở sự biệt ly, chứ không phải là cụ chấp nỗ lực tay nhau đến dù khoảng cách giữa song bên dường như không thể dùng tình yêu và nhung nhớ để bao phủ đầy.

Em sẽ ảm đạm rất nhiều, đang khóc cực kỳ nhiều, cũng biến thành trách anh khôn xiết nhiều, anh biết chứ…

Nhưng anh vẫn hy vọng dùng tất cả tin yêu sót lại trong tim, nhằm nguyện ước cho ánh dương luôn chiếu sáng hai con mắt nâu của em, nguyện đến trái tim em luôn chứa đầy hi vọng. Nguyện cho người anh yêu, mãi mãi lưỡng lự anh còn yêu cô ấy, khôn cùng nhiều.