Song sinh tĩnh hải vô ba

     

Tác giả: Tĩnh Hải Vô bố (Full: 56 chương + 2 nước ngoài truyện)Có nhiều khi tình yêu trở buộc phải biến thái, quá qua lu... More


You are reading

Song Sinh - Tĩnh Hải Vô Ba

General Fiction

Tác giả: Tĩnh Hải Vô ba (Full: 56 chương + 2 nước ngoài truyện)Có đôi lúc tình yêu thương trở đề nghị biến thái, quá qua luân hay đạo lý khiến cho cho người nào cũng kh...

Bạn đang xem: Song sinh tĩnh hải vô ba


Hai ngày trước Từ Tiểu Trí đã tuyên bố với chúng tôi rằng cô ấy muốn kết hôn, không chỉ làm mang đến tôi cảm thấy hết sức bất ngờ mà ngay cả Tiểu Nhã cũng cảm thấy rất bất ngờ. Tôi nhớ ngày đó đúng lúc tôi và anh đang ăn cơm ở nhà Tiểu Nhã thì liền nghe được tiếng điện thoại của Tiểu Nhã không ngừng reo lên.

"Alo, có chuyện gì vậy chị?"

"Kết hôn? Tháng sau chị kết hôn, sao em không có nghe Lý Ngự Chương nói là đang chuẩn bị kết hôn gì cả vậy?"

"Không phải là với Lý Ngự Chương? Vậy là chị kết hôn với ai chứ!"

"Em không biết, một khách hàng, đến lúc đó lại bàn tiếp."

"Được, hẹn gặp lại."

Tiểu Nhã cúp điện thoại ngồi trở lại bàn cơm tiếp tục lớn miệng ăn thức ăn trên bàn.

"Tiểu Nhã, ai gọi điện thoại tới vậy, hình như anh nghe được có chữ kết hôn gì đó." An Đằng dừng chiếc đũa vào tay lại, nghiêng mặt sang bên hỏi Tiểu Nhã đang cố gắng quất sạch món ăn đầy bàn.

"Chị em mới vừa nói tháng sau chị ấy sẽ kết hôn. Lý Ngự Chương, không phải chị mình đang quen thuộc cậu sao, tại sao chị ấy sắp kết hôn mà chú rể lại không phải là cậu." Mặt Tiểu Nhã buồn bực tảo sang nhìn anh.

"Bây giờ bọn mình không còn thân quen nhau nữa." Không nhìn ra được lúc nghe tới tin tức Tiểu Trí kết hôn này thì trong lòng anh cảm thấy như thế nào, từ lúc vừa nghe Tiểu Nhã nhận cuộc điện thoại đến lúc hỏi Tiểu Nhã thì trên mặt anh không hề biểu lộ ra vẻ gì.

"Hai người không còn quen thuộc nhau, chuyện là thế nào hả? Mình nhớ hình như không lâu trước đây chị mình vẫn còn rất vui vẻ hẹn mình đi ăn cơm, còn nói với mình là tình cảm của nhì người các cậu đang phát triển rất thuận lợi cơ mà." Lần này nét mặt Tiểu Nhã càng thêm buồn bực.

"Bọn mình sớm đã không còn cùng hẹn nhau đi riêng nữa rồi." Anh giải thích lại lần nữa sau đó tảo mặt sang trọng nhìn tôi, tôi vươn tay ở dưới bàn nhẹ nhàng nắm bàn tay anh đặt ở trên đùi rồi tiếp tục ăn cơm.

"Vậy bây giờ chị mình đang ở thông thường với ai, còn muốn kết hôn nữa chứ? An Đằng, anh và chị em làm thông thường công ty, chị em sắp kết hôn thì dù sao anh cũng phải biết chứ đúng không." Tiểu Nhã lại quay mặt sang nhìn chồng mình. An Đằng cũng cau mày lắc đầu một cái.

"Thôi, đợi ngày mai tự mình đi hỏi chị ấy là được, mình còn chưa thấy mặt anh rể tương lai trông như thế nào mà chị ấy lại sắp kết hôn rồi." Tiểu Nhã vừa nói thầm vừa lại tiếp tục nỗ lực ăn cơm. 

Sau lúc ăn kết thúc anh giống như có chuyện quan liêu trọng hơn phải làm nên kéo tôi rời khỏi nhà Tiểu Nhã rất sớm.

"Uyển Uyển, anh và Tiểu Trí không có gì cả." Một vòng tay đưa tới, anh ôm tôi vào trong ngực giải thích chuyện vừa rồi Tiểu Nhã nói.

"Em biết." Chuyện này tôi đã sớm nghe người trong công ty nói ở nhà vệ sinh rồi, toilet công ty chính là nơi tin tức được trao đổi thường xuyên và truyền đi cấp tốc nhất, người nào đang lui tới với người nào, ai chia tay ai, người nào lại đang thầm mến người nào, đặc biệt là lúc nghỉ trưa ở trong buồng rửa tay, chỉ cần nán lại đó một lát là liền biết hết tất cả rồi. Anh và Tiểu Trí, chuyện của nhị người bọn họ từ nhị tháng trước tôi đã nghe những người khác nói rồi.

"Anh à, có phải bởi vì em mà anh mới chia tay Tiểu Trí đúng không?" Tôi nhớ lúc mình nghe được tin tức này ở buồng rửa tay thì tôi đã sửng sốt thật lâu, từ lúc bắt đầu đi học tôi đã biết ngay Tiểu Trí rất thích anh, mà tôi cũng đến là sau này anh và Tiểu Trí sẽ thân quen nhau, nhưng nghe nói nửa năm trước khi tôi trở về thì bọn họ mới bắt đầu quen nhau, hơn nữa cũng chỉ thân quen được mấy tháng ngắn ngủn thì đã liền chia tay, lúc ấy mấy người ngoài chuyên nói chuyện trời đất kia còn nói lý do anh và Tiểu Trí chia tay là bởi vì "Dì nhỏ khó dây dưa" là tôi đây, nhưng việc tôi trở về đây là quyết định tạm thời, tôi không hề thông báo mang đến bất kì ai, anh cũng là nhìn thấy tôi mà mới biết là tôi đã trở về.

Xem thêm: Top 7 Cửa Hàng Phụ Kiện Điện Thoại Giá Rẻ Hà Nội Giá Rẻ Nhất Hiện Nay

"Không phải, là vì bọn anh căn bản không hợp nhau." Anh ôm chặt lấy vai tôi ấn đầu tôi vào trước ngực anh. Trên đường về nhà anh thận trọng ôm tôi không ngừng cúi đầu nhìn mặt tôi, tôi biết anh đang lo lắng cái gì, thật ra thì lo lắng của anh là phí công vô ích, vì nếu anh thật sự muốn yêu người khác thì tôi không thể nào giống những phụ nữ khác đi la lối om sòm, khóc rống hét to, dù có đau lòng khó chịu như thế nào đi nữa thì tôi cũng phải làm cho được bộ dạng thật vui vẻ để đi chúc phúc bọn họ, bởi vì ở trước mặt người khác chúng tôi mãi mãi chỉ là anh em, dù cho có hôn có tình cảm hơn thế nào đi nữa thì vĩnh viễn cũng chỉ là anh em, không có những thứ quan hệ khác. 

Những ngày kế tiếp theo, Tiểu Nhã đã xác định Từ Tiểu Trí thật là muốn kết hôn, không phải là bởi vì nhất thời hứng thú đùa giỡn, chúng tôi lại bắt đầu bận rộn làm công tác chuẩn bị, mặc dù quan tiền hệ của tôi và Tiểu Trí chưa thể nói là rất tốt, nhưng Tiểu Trí là đối tác của anh, Tiểu Nhã còn là bạn tốt của tôi, căn cứ vào nhì tầng quan hệ này mà tôi cũng nên giúp một tay. 

Chọn áo cưới, đặt nhà hàng, sở hữu đồ cưới, may mắn vật chất xã hội bây giờ phong phú, chỉ cần có tiền là download được, nhưng đi tải và làm đồ thì mất rất nhiều thời gian, cho nên tốn thêm chút tiền thúc giục thì trong vòng mười ngày cũng gần như đã làm dứt toàn bộ.

Ngồi vào tiệm áo cưới nhìn Từ Tiểu Trí mặc đầm lụa trắng, mặc dù khuôn mặt rất giống Tiểu Nhã, nhưng cái loại khí chất phụ nữ tài trí quyến rũ tản ra trên người Tiểu Nhã kia lại là thứ tôi không có mà cũng không thể nào học được.

"Chị à, sao chị lại đột nhiên quyết định sẽ kết hôn vậy hả? tức thì cả anh rể tương lai trông như thế nào mọi người còn chưa biết." Mấy ngày bận rộn vẫn quên hỏi Từ Tiểu Trí tại sao đột nhiên kết hôn, bây giờ cuối cùng cũng được rảnh rỗi rồi.

"Xem vừa mắt thì gả thôi, hơn nữa chị cũng trưởng thành rồi." Từ Tiểu Trí vuốt vuốt áo cưới màu trắng được tạo hình lịch sự tao nhã trên người, tùy ý trả lời Tiểu Nhã.

"Các người đẹp đã chuẩn bị xong chưa?" Cửa phòng nghỉ ngơi bị đẩy ra, một người đàn ông xem ra có chút quen mặt đi tới.

"Ah, cô cũng ở đây sao, thật trùng hợp tôi còn định nhờ Tiểu Nhã đưa hình qua mang đến cô nữa cơ, cô chờ tôi một chút." Cậu ta luân chuyển người rời khỏi phòng nghỉ ngơi. 

Mấy phút sau lại cầm một cái túi ny lon trở lại, bên trong đựng một form hình thủy tinh đặt vào tay tôi. "Rửa hình dứt rồi tôi thuận tiện lồng khung hình đến hai người luôn, coi như là quà xin lỗi vì đã tự ý chụp hình mà chưa có sự đồng ý của nhị người."

"Hình gì vậy, cho mình xem một chút." Tiểu Nhã cầm lấy size hình thủy tinh trên tay tôi, lột túi ny lon ở phía trên xuống. 

Trong hình tôi nửa nằm ở trước ngực anh, còn tay anh thì khẽ vuốt ve sầu mái tóc dài xõa ở phía sau lưng tôi, bên cạnh là mặt nước hồ lấp lánh ánh vàng thỉnh thoảng có gợn sóng lấp loáng lan ra và rừng cây rậm rạp sâu hun hút đằng xa. 

Tấm hình này được chụp cực kì tốt, cực kì sắc nét và đẹp đẽ, mọi bức ảnh chụp một đôi tình nhân nào cũng đều là những tác phẩm xuất sắc hiếm có, bởi vì trong hình không chỉ chụp được chúng tôi rất đẹp mà coi như người không hiểu nhìn vào cũng sẽ nhìn ra được sự chăm chú trìu mến vào mắt anh và tình yêu say đắm lộ ra vào mắt chúng tôi. 

Tiểu Nhã cầm size hình nhìn tấm hình bên vào có chút không dám tin nhìn tôi một cái, rồi lại nhìn tấm hình trong khung một chút, ánh mắt từ mơ hồ không hiểu rồi đến sáng tỏ, cuối cùng dùng một loại ánh mắt bị phản bội nhìn chằm chằm vào tôi. 

Tôi muốn lấy lại form hình trong tay Tiểu Nhã, nhưng mới vừa vươn tay ra thì form hình lại bị Từ Tiểu Trí đứng bên cạnh Tiểu Nhã cầm đi.

"Thì ra cảm giác của tôi không sai, nhì cậu thật sự có gì đó với nhau, vậy mà tôi vẫn luôn đến là mình suy nghĩ quá nhiều." Bàn tay cầm khung hình của Từ Tiểu Trí có chút run rẩy.

"Mình. . . . . ." Tôi há miệng nhưng lại không biết nên nói cái gì.

"Lúc Lý Ngự Chương nói với tôi rằng chúng ta quen nhau đi, tôi đã thật vui mừng mang lại là mình chờ đợi nhiều năm như vậy rốt cuộc cũng có được kết quả tốt đẹp, nhưng nhà của hai người, từ sau thời điểm cậu rời đi thì trừ Lý Ngự Chương ra thì không có ai được bước vào đó lần nữa. Dù cho khi đó tôi đã trở thành bạn gái của Lý Ngự Chương thì cậu ấy cũng không hề mời tôi vào. Đúng lúc đó vào công ty tuyển một nhân viên mới tên là Trần Vãn Hương, lần đầu tiên nhìn thấy Trần Vãn Hương tôi liền có cảm giác như gặp lại cậu, hơn nữa Lý Ngự Chương cũng đối xử với cô ấy rất dịu dàng rất tỉ mỉ, so với tôi là bạn gái đây còn dịu dàng tỉ mỉ hơn, tôi thật sợ hãi, sợ cậu ấy sẽ cụ lòng, mang đến nên vào cái ngày Valentine năm đó tôi đã hẹn cậu ấy đến khách sạn ăn mừng Valentine đầu tiên mà bọn tôi đi tầm thường với nhau, cũng vào ngày đó tôi đã hoàn hoàn giao hết tất cả mang đến cậu ấy, nhưng lúc cậu ấy ôm tôi ngủ thì vào miệng lại gọi tên của cậu, cậu có biết lúc đó tôi đã đau lòng như thế nào không?" Sắc mặt của Từ Tiểu Trí có chút trắng xanh, vẻ mặt đầy oán hận nhìn tôi. 

Tôi lui về phía sau nhị bước, cả người tựa vào trên tường, nhưng tôi lại vẫn có thể cảm nhận được hận ý nồng nặc phát ra từ trên người Từ Tiểu Trí.

"Tôi đã lén cầm chìa khóa của Lý Ngự Chương rồi đi vào nhà của hai người, quần áo của cậu, mỹ phẩm tuyệt nước hoa cậu dùng, cái ly cậu thích, đồ ăn vặt cậu thích nhất, mỗi một thứ đều được đặt ở vị trí cũ, giống như cậu chưa từng rời khỏi đây, nhưng nhị người là anh em, không thể nào quen nhau được, hơn nữa tôi yêu cậu ấy, rất yêu cậu ấy, mang lại nên tôi quyết định coi thường tất cả. Mang đến đến sau này tôi đã không thể chịu được nữa, mặc dù cậu không có ở đây nhưng lần nào khi tôi và cậu ấy đang ở bên nhau thì đều giống như có cậu ngăn cách ở giữa bọn tôi, lần nào Lý Ngự Chương cũng sẽ nói, Uyển Uyển thích gì, Uyển Uyển muốn cái gì, Uyển Uyển thích hợp cái gì, cậu đã rời đi năm năm rồi, nhưng cậu ấy vẫn có thể nhớ cậu thích ăn táo, thích uống nước trái cây, không thích uống sữa tươi, thích hợp mặc váy màu vàng nhạt, quần áo mặc kích cỡ S, lại vĩnh viễn không nhớ tôi không thích uống sữa tươi, không thích uống nước trái cây, tôi thích quần áo có màu sắc trang nhã, thích những đồ trang sức mà mấy nữ sinh tê thường tức giận đòi có." Giọng nói của Từ Tiểu Trí càng ngày càng bén nhọn, tiếng càng ngày càng lớn.

"Thật xin lỗi. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . ." Tôi không biết còn có thể nói cái gì, từ lúc anh vào đại học A thì tôi đã biết ngay lập tức cô ấy vẫn có hảo cảm thật sâu với anh, nhưng tôi không biết cô ấy lại yêu anh sâu đến như vậy.

"Hai người là bạn bè đó có biết hay không, hai người như vậy là làm trái với luân lý, hai người như thế này gọi là loạn luân, nhì người như vậy sẽ không có kết quả tốt, sẽ phải chịu nguyền rủa." Từ Tiểu Trí không ngừng đưa tay đẩy người của tôi. Tôi có chút không biết làm sao nhìn Tiểu Nhã đứng một bên vẫn không nói nửa câu.

"Cút ra ngoài, tôi không muốn nhìn thấy cô, cô mau cút ra ngoài, cút ra ngoài mang đến tôi." Tôi bị đẩy ra khỏi cửa chính, size hình cũng hung hăng ném ở cạnh chân tôi. Tôi nhặt form hình lên nhìn cửa lớn phòng nghỉ ngơi đóng chặt một chút rồi chuyển phiên người rời khỏi tiệm áo cưới. 

Về đến nhà tôi đặt khung hình vào trên tủ đầu giường, nằm trên giường nghĩ tới những lời mà Từ Tiểu Trí nói hôm nay và ánh mắt nhìn tôi lúc ấy của Tiểu Nhã, trong lòng có một loại cảm giác không nói nên lời, tôi biết rõ tôi và anh như vậy là trái với đạo đức, nhưng những lời này từ trong miệng người khác nói ra lại đánh sâu vào tim tôi còn khó thừa nhận hơn gấp trăm lần so với trong tưởng tượng của tôi.