Vma tây du ký tập 74

     

Tây du ký

Hồi 1 Hồi 2 Hồi 3 Hồi 4 Hồi 5 Hồi 6 Hồi 7 Hồi 8 Hồi 9 Hồi 10 Hồi 11 Hồi 12 Hồi 13 Hồi 14 Hồi 15 Hồi 16 Hồi 17 Hồi 18 Hồi 19 Hồi trăng tròn Hồi 21 Hồi 22 Hồi 23 Hồi 24 Hồi 25 Hồi 26 Hồi 27 Hồi 28 Hồi 29 Hồi 30 Hồi 31 Hồi 32 Hồi 33 Hồi 34 Hồi 35 Hồi 36 Hồi 37 Hồi 38 Hồi 39 Hồi 40 Hồi 41 Hồi 42 Hồi 43 Hồi 44 Hồi 45 Hồi 46 Hồi 47 Hồi 48 Hồi 49 Hồi 50 Hồi 51 Hồi 52 Hồi 53 Hồi 54 Hồi 55 Hồi 56 Hồi 57 Hồi 58 Hồi 59 Hồi 60 Hồi 61 Hồi 62 Hồi 63 Hồi 64 Hồi 65 Hồi 66 Hồi 67 Hồi 68 Hồi 69 Hồi 70 Hồi 71 Hồi 72 Hồi 73 Hồi 74 Hồi 75 Hồi 76 Hồi 77 Hồi 78 Hồi 79 Hồi 80 Hồi 81 Hồi 82 Hồi 83 Hồi 84 Hồi 85 Hồi 86 Hồi 87 Hồi 88 Hồi 89 Hồi 90 Hồi 91 Hồi 92 Hồi 93 Hồi 94 Hồi 95 Hồi 96 Hồi 97 Hồi 98 Hồi 99 Hồi 100
Trường Canh trá hình đem tin quỷ

Hành đưa trổ tài hóa phép linh


Nói về tư thầy trò thoát khỏi nơi lưới tục, khỏi chốn trần đi chẳng bao lâu, hết hạ qua thu, cả mình hầu hết mát mẻ.

Tam Tạng xem thấy một hòn núi cao thấu mây xanh bít bóng khía cạnh nhựt.

Bạn đang xem: Vma tây du ký tập 74

Tam Tạng giục con ngữa lên núi được ít dặm, thấy một ông già mày râu tóc bạc tình chống gậy đứng xa xa, cả kêu rằng:

- Mấy ông Hòa Thượng đi Tây Phương, hãy ngừng gót lại, đừng tiếp cận nữa nhưng mà khốn giờ, bởi trên núi nầy có bầy đàn yêu dữ lắm mong sức chúng nó nạp năng lượng cho no một bữa cũng đều có năm sáu vạn bạn ta.

Tam Tạng nghe nói sảng hồn, liền bổ xuống ngựa.

Tôn Hành giả đỡ thầy dậy an ủi rằng:

- Xin thầy chớ sợ, bề nào cũng đều có tôi đây.

Tam Tạng nói:

- Ngươi nghe ông già ấy nói đó hay không, chắc là bạn rành việc yêu quái trên núi, phải gồm một trò nào lên hỏi thăm cho rõ.

Tôn Hành đưa thưa rằng:

- Xin thầy ngồi đây nhưng mà nghỉ, để tôi đi hỏi thăm tin.

Tam Tạng nói:

- Ngươi hình tướng mạo hung hăng, tiếng nói thô tục, sợ e xúc ý ông ấy, bạn hờn chẳng nói thiệt tình.

Tôn Hành Giả cười cợt rằng:

- Ðể tôi hóa hình hiền hậu hậu, đi hỏi cách dịu dàng.

Nói rồi dùn bản thân hóa sãi nhỏ tuổi chừng tám tuổi, hình dung thật sạch sẽ dễ thương, ngay lập tức dông lên núi, bái ông già ấy cơ mà thưa rằng:

- Tôi chào mừng ông.

Ông ấy thấy vậy vò đầu mà lại cười rằng:

- đái Hòa Thượng ở đâu đến đây?.

Tôn Hành trả thưa rằng:

- Thầy trò tôi sinh hoạt nước Ðại lối đi thỉnh khiếp Tây Phương, bắt đầu nghe ông mách nhau bảo giùm rằng: bên trên núi có động yêu, cần thầy tôi giựt mình không đúng tiểu tăng hỏi thăm đến rõ. Xin ông cắt nghĩa, nếu yêu tinh làm điều phạm luật, thì tôi đang đày chúng nó mang đến rồi.

Ông ấy cười cợt rằng:

- tiểu Hòa Thượng còn thơ đo đắn hiền dữ, yêu thương tính có phép thần thông, ngươi làm thế nào mà đày nó mang lại đặng?.

Tôn Hành đưa thưa rằng:

- Chẳng tuyệt nó thần thông ra thể nào?.

Ông ấy nói:

- nhỏ yêu ấy nhờ cất hộ thơ mang lại núi Linh Sơn, năm trăm La hán bắt buộc nghinh tiếp. Nhờ cất hộ thiệp lên Thiên cung thì Nhị thập chén bát tú cũng kính nhường. Bốn hải dương Long vương vãi là anh em với bọn chúng nó, bát tiên siêu thị nhà hàng cũng buộc phải mời, Thập năng lượng điện minh vương đãi nó là anh em. Thổ Ðịa, Thành hoàng số đông kính phục bọn chúng nó.

Tôn Hành đưa cười chết giả đáp rằng:

- Thôi thôi ông đừng nói nữa, hồ ly tinh ấy cũng tương tự sắp nhỏ dại của tôi, chẳng tài phép bao nhiêu mà sợ, giả dụ nó hay tin bao gồm tôi mang lại đây, thì lật đật dọn đồ mà lại đi ko kịp.

Ông già ấy niệm Phật rồi nói rằng:

- đái hòa thượng nói những lời tổn đức, e ko đặng sống lâu.

Tôn Hành mang nói rằng:

- Tôi chừng nầy cũng vừa rồi không buộc phải lớn nữa.

Ông ấy hỏi:

- Ngươi năm nay đặng mấy tuổi rồi?.

Tôn Hành đưa nói:

- Ðể ông nhắm chừng thử coi có nhầm không?.

Ông ấy nói:

- Có cao thâm thì tám tuổi.

Tôn Hành Giả mỉm cười rằng:

- ước một muôn lần bảy tám tuổi mới trúng! khi nãy dựa vào ơn ông mách nhau bảo, chẳng hay núi nầy yêu quái bao nhiêu?.

Ông ấy thấy Hành đưa nói khùng, không thèm nói lại.

Khi ấy Tôn Hành trả liền chạy về, Tam Tạng hỏi rằng:

- Ngộ Không, ngươi hỏi vấn đề ấy ra thể nào?.

Tôn Hành Giả cười cợt rằng:

- có ít con yêu lôi thôi, trên ông ấy nhác quá bắt buộc kinh hãi. Không còn chi mà thầy phòng sợ, bề nào cũng có thể có Lão Tôn đây.

Tam Tạng hỏi rằng:

- Ngươi tất cả hỏi thăm núi nầy tên gì? yêu quái ở động chi? không còn thảy từng nào tiểu quái! tất cả ngõ nào đi kị đặng chăng?.

Tôn Hành mang không biết làm thế nào mà trả lời.

Bát Giới nói:

- Tánh anh tôi lôi thôi, không hỏi rõ đầu đuôi gốc ngọn, bốc nói vài giờ đồng hồ rồi chạy về! Ðể tôi đi hỏi thì rõ rộng hết.

Sa Tăng nói phải. Bát Giới xốc áo tử tế, đi thẳng tới, tức thì bái ông già.

Ông ấy hỏi:

- Ngươi đi đâu đó?.

Bát Giới thưa rằng:

- Tôi là học tập trò sản phẩm công nghệ nhì của Ðường Tăng, call Trư chén bát Giái. Người hỏi thăm ông hồi nãy là sư huynh tôi, vị thầy tôi nói: Sư huynh tôi buông lờ lãi mãng đề xuất ông chấp, không giảng nghĩa cho rành, bắt đầu sai tôi hỏi thăm minh bạch; chẳng hay núi nầy tên gì, bao gồm động chi, vào động bao nhiêu yêu quái, và có ngõ như thế nào đi tránh động ấy giỏi chăng? Xin ông làm cho ơn dạy rõ.

Ông ấy hỏi:

- Thiệt thầy ngươi có bảo vì vậy sao?.

Bát Giới thưa rằng:

- Tôi thuở nay ko phải nói dối.

Ông ấy mang gậy chỉ với nói rằng:

- Ðây hotline là núi Sư đà, ba con yêu thương chúa đoàn ở hễ ấy.

Bát Giới hứ một tiếng, nói rằng:

- Ông khéo lo thì thôi, giá chỉ gì bố con hồ ly tinh mà yêu cầu đón mặt đường báo tin?.

Ông ấy hỏi:

- Ngươi chẳng xuất xắc sao?.

Bát Giới nói:

- Giá cha con yêu không được cho bạn bè tôi giết, thầy tôi qua núi ấy như thường, có khó gì mà yêu cầu sợ?.

Ông ấy bèn cười rằng:

- Hòa Thượng này sẽ không biết cao thấp, tía con chúa yêu thương thần thông quảng đại, còn hầu hết tiểu yêu lớp canh ngõ Nam, ngõ Bắc, lớp thủ ngõ Ðông, ngõ Tây, cùng tốp thì đi tuần, tốp thì giữ lại cửa, tốp thì nấu ăn, cộng tất cả bốn muôn bảy tám nghìn đứa, ấy là tính phần nhiều đứa tất cả danh, chớ ko đếm tới vật dụng sai vặt! bọn chúng nó ở đây ăn thiên hạ trù trừ là bao nhiêu!.

Bát Giới nghe nói run nhanh lẹ chạy về.

Tam Tạng hỏi:

- việc ấy ra thể nào?.

Bát Giới làm cỗ sớn sác nói rằng:

- Thôi thôi chẳng thuật chuyện làm chi! Thầy trò lo kiếm nơi mà trốn.

Tôn Hành giả hỏi:

- Chuyện gì dữ vậy?.

Bát Giới nói:

- Ông già ấy nói núi Sư đà bao gồm động Sư đà, bố chúa cồn thần thông bên trên đời, còn đái yêu bốn muôn tám nghìn đứa, đón giăng mọi núi bắt người, còn ngõ nào cơ mà đi đặng! nếu muốn nạp thịt cho cái đó nó thì đi?.

Tam Tạng nghe nói rởn ốc cả mình! Bèn hỏi Hành mang rằng:

- hiện giờ tính làm sao đó?

Tôn Hành Giả cười rằng:

- Xin thầy cứ câu hỏi mà đi, bao gồm Lão Tôn cự địch.

Tam Tạng cũng đánh liều lên ngựa, đi tới thì không thấy ông già hồi này.

Sa Tăng nói:

- chắc hẳn là hồ ly tinh hóa ra ông già mà lại dọa mình.

Tôn Hành trả nói:

- Ðể ta coi lại đã.

Nói rồi nhảy lên chóp núi, ngó bao bọc chẳng thấy một người. Ngó lên mây thấy hào quang quẻ nhấp nháng.

Tôn Hành Giả nhảy đầm lên mây coi lại là ông Thái Bạch kim tinh.

Tôn Hành giả níu lại với kêu tên tộc cơ mà hỏi rằng:

- Lý ngôi trường Canh, Lý trường Canh có chuyện đưa ra thì nói mang lại rành, sao cải dạng mà dọa ta như vậy?.

Thái Bạch kim tinh bái cùng nói rằng:

- Tôi đưa thông tin trễ, xin Ðại Thánh đừng phiền. Thiệt bé yêu nầy tài phép hết sức cao. Ðại Thánh phải đổi khác tùy cơ thì qua new khỏi. Trường hợp sơ sẩy một ít thì chắc cạnh tranh lòng.

Tôn Hành đưa liền kiếu, rồi nhảy đầm xuống thưa rằng:

- Ông già hồi nảy nguyên nhân là sao Thái Bạch hóa ra mà đưa thông tin trước.

Tam Tạng nói:

- Vậy thì đồ dùng đệ chuyên cần chạy theo hỏi thăm: có ngõ làm sao đi quanh đặng xuất xắc chăng?.

Tôn Hành trả thưa rằng:

- Ði quanh không đặng, bởi đi ngang qua núi là mặt đường tắt, còn tám trăm dặm thay, huống chi đi xung quanh biết chừng như thế nào là xa mà lại kể!.

Tam Tạng khóc ròng than rằng:

- Thảm khổ như vầy, đi làm sao đến thấu!.

Tôn Hành Giả yên ủi rằng:

- Xin thầy đừng khóc làm cho chi, bạn bè tôi đồng lòng bảo hộ, tuy thế Thái Bạch báo tin, song cũng có nói thêm một nhị tiếng. Vậy thì thầy hãy ngồi đây bao gồm Bát Giái, Sa Tăng gìn giữ; để Lão Tôn trinh sát coi thể nào?

Nói rồi rúc một tiếng dancing thót lên mây, ngó xuống ko thấy yêu quái.

Tôn Hành giả lấy làm cho lạ lùng. Còn đương suy nghĩ, xảy nghe tiếng mõ cùng lục lạc, coi lại là 1 trong tiểu yêu ló ra sau núi đi tuần, tay rứa cờ tay đánh mõ với rung lục lạc! Coi đứa ấy sống lưng nách lắm, bản thân cao một trượng hai.

Tôn Hành Giả cười cợt thầm rằng:

- chắc chắn là đứa đi thơ thì phải. Ðể ta lóng coi thể nào.

Xem thêm: Mê Phim Hàn, Cô Dâu Việt Vỡ Mộng Khi Lấy Chồng Hàn Quốc, Cô Dâu Việt Ở Hàn Quốc

Nghĩ rồi dùn mình trở nên ra bé lằn xanh bay đậu bên trên mão nó. Nghe nó rao như vầy:

- Ai nấy đi tuần núi, phải tất cả ý cất giữ chớ Tôn Hành đưa hay hóa làm bé lằn xanh, mà đi thám thính.

Tôn Hành mang nghe nói giựt mình nghĩ rằng:

- chắc hẳn rằng nó thấy bản thân rồi, trường hợp không, sao lại biết thương hiệu họ, và chắc chắn là biến ra nhỏ lằn xanh.

Chẳng ngờ lời rao ấy chưa phải đứa tiểu yêu biết rõ, tại chúa động dặn như vậy vì thế nó rao lẫn nhau hay.

Khi ấy Tôn Hành Giả ý muốn hiện hình mà đập nó, song nghĩ lại ông Kim tinh bao gồm thuật chuyện với chén bát Giới rằng:

- đái yêu đông lắm; tới tư vạn tám ngàn! mặc dù tiểu yêu thương đông bực như thế nào ta cũng ko sợ. Tuy vậy chưa rõ bố chúa rượu cồn tài phép ra thể nào, nhằm hỏi thăm rồi đang tính.

Nghĩ rồi liền bay lên cây cơ mà đậu, làm cho nó đi trước một hồi, Tôn Hành trả hóa không giống hình tướng như là y phục thằng tè yêu nhưng chạy theo, cũng cầm cố cờ như nó, mà lại kêu lớn rằng:

- Bớ bạn đi trước, đứng hóng tôi với.

Tiểu yêu thương ngó ngoái lại Tôn Hành trả chạy mang lại nói hỏi rằng:

- Vậy chớ ngươi ở đâu, kêu ta làm bỏ ra đó?.

Tôn Hành Giả cười rằng:

- Thiệt là hay, thiệt là hay, ở một chỗ nhưng không ghi nhớ mặt.

Tiểu yêu thương nói:

- Ngươi không hẳn ở rượu cồn ta, làm sao mà nhớ mặt mang đến đặng.

Tôn Hành trả nói:

- Sao mà không có, ngươi quan sát lại test coi?.

Tiểu yêu nói:

- Thiệt tà tà ngay, nhìn mấy ngày cũng ko biết.

Tôn Hành đưa nói:

- Ngươi chú ý không đặng cũng phải, bởi ta nấu ăn ăn, đề xuất ít gặp gỡ ta lắm.

Tiểu yêu lắc đầu nói rằng:

- Mấy người nấu ăn ta cũng biết phương diện hết, thiệt chưa từng gặp ngươi; vả lại đại vương ta nghiêm lắm; ai tuần núi thì tuần núi, ai nấu ăn thì nấu ăn ăn, chẳng hề sai kẻ nấu ăn uống mà đi tuần núi bao giờ!.

Tôn Hành đưa nói:

- do ngươi ko rõ, hoàng thượng khen ta nấu nạp năng lượng giỏi, đề xuất thăng chức cho ta đi tuần núi.

Tiểu yêu thương nói:

- bọn ta tuần núi; một tốp tứ chục người, mười tốp là bốn trăm người, mỗi người đều có đính bài, ngươi hãy gửi đính bài xích coi thử?.

Tôn Hành mang nói:

- Sao lại không có, phần lớn của ta mới hơn của ngươi, ngươi hãy gửi đính bài bác xem thử, rồi ta sẽ đưa của ta đến mà coi.

Tiểu yêu tưởng thiệt, liền gạch áo rước đinh bài bác sơn đen, chỉ vàng, buộc dây bởi nhung, đưa ra trước mặt Hành Giả.

Tôn Hành Giả thế đinh bài xem kỹ lưỡng, thấy bề mặt có bố chữ: tiểu tuần phong. Cong bề trái để bốn chữ oai vệ trấn chư ma.

Tôn Hành Giả cùng xem cùng nghĩ rằng:

- vì vậy thì tập thể tuần núi đều có xưng chữ phong cuối cùng định bàita mang đến ngươi coi thử?" Nói rồi thò tay vào lưng quần, nhổ một tua long đuôi, hóa ra đinh bài như vậy, tuy nhiên sửa chữ tiểu làm cho chữ tổng, call là Tổng tuần phong nghĩa là giai cấp lũ tuần phong nhỏ.

Hóa rồi đưa ra, tè yêu coi thấy khiếp hãi hỏi rằng:

- họ mang đinh bài đểu một hình dáng Tiểu tuần phong, sao ngươi lại khắc một chữ?

Tôn Hành trả nói:

- Ðại vương khen ta nấu nạp năng lượng kỹ lưỡng, bắt buộc thăng lên chức Tuần phong, lại cho ta làm cho chức tổng Tuần phong ngay tức thì bái thưa rằng:

- Xin quan liêu trưởng lắp thêm tội, bởi bắt đầu bổ ra còn lạ, nên tôi khong biết, nói thất lễ các lời.

Tôn Hành mang đáp lễ cười rằng:

- Ta chẳng phải chấp cũng chính vì lạ mặt chưa quen. Tuy nhiên lễ mừng tân quan, mỗi năm lượng.

Tiểu yêu thưa rằng:

- Xin quan béo chậm một chút, nhằm tôi qua nam giới lãnh cho vừa mặt đồng đội sẽ dưng lễ một lần luôn thể.

Tôn Hành đưa nói:

- bởi vậy thì ta đi cùng với ngươi, ngươi hãy đi trước.

Tiểu tuần phong vưng lời đi trước, Tôn Hành đưa theo sau, bí quyết ít dặm tới nam giới lãnh, Tôn Hành Giả khiêu vũ lên chót núi vích dốc, cả kêu rằng:

- các Tiểu tuần phong, tựu cho đủ mặt.

Các tiểu tuần phong đồng tựu tới bái mà thưa rằng:

- shop chúng tôi đồng hầu quan liêu trưởng.

Tôn Hành giả hỏi rằng:

- các ngươi hiểu bởi vì cớ nào mà lại Ðại vương sai ta ra đây chăng?.

Các đái tuần phong hầu hết nói ko biết. Tôn Hành giả nói:

- Ðại vương ao ước bắt Ðường Tăng mà ăn uống thịt, tuy nhiên sợ Tôn Hành mang thần thông quảng đại, nói nó hay trở nên ra nhỏ lằn xanh, bao gồm khi thay đổi ra đái tuần phong nhưng mà đi thám thính nữa! đề nghị thăng chức đến ta có tác dụng Tổng tuần phong cho tra những ngươi chơn giả; trường hợp ai giả thì khai trước mang đến mau?.

Các đái tuần phong đồng thưa rằng:

- cửa hàng chúng tôi đều thiệt không còn thảy.

Tôn Hành giả nói:

- các ngươi nói thử tài phép Ðại vương vãi ra thể nào? nếu như nói nhằm thì thiệt bởi nói không nên là giả; ta đang bắt mang đến cho Ðại vương vãi xử tội.

Có một tiểu tuần phong nói:

- Tôi rõ biết tài phép Ðại vương. Ðại vương nuốt một chiếc hết mười vạn thiên binh.

Tôn Hành đưa nghe nói, hét lên một tiếng rằng:

- Ngươi là trả chớ không hẳn thiệt.

Tiểu tuần phong ghê hãi thưa rằng:

- Lão gia ôi! Tôi thiệt tè tuần phong, chớ không hẳn giả mạo.

Tôn Hành mang nói:

- trường hợp ngươi thiệt đái tuần phong, sao nói phi lý như vậy? Ðại vương bao lớn, nhưng mà nuốt tới mười vạn thiên binh?.

Tiểu tuần phong thưa rằng:

- do vậy thì lão gia chưa rõ cội rễ! vày Ðại vương thần thông quảng đại, thay đổi ra cao lớn thấu trời, mong muốn thâu hình nhỏ dại lại, bằng hột cải cũng đặng. Nguyên thời gian trước Vương mẫu mã Nương nương đãi yến Bàn đào, mời chư tiên phó hội, nhưng không thỉnh Ðại vương, Ðại vương vãi giận, hăm rước binh phá hội Bàn đào, thừa cơ hội phản Thiên cung luôn luôn thể. Chẳng ngờ Ngọc đế xuất xắc tin ấy không đúng mười vạn thiên binh tấn công Ðại vương. Ðại vương hóa ra hình lớn, hả miệng ước ao nuốt hết thiên binh, thiên binh hãi kinh, chạy về ngừng hoạt động Thiên Môn lại. Vày cớ đó buộc phải tôi new nói như vậy.

Tôn Hành giả nghe nói mỉm cười thầm rằng:

- Tưởng một mình ta hay nói láo, không dè chúa động này lại láo rộng mình.

Nghĩ rồi nói rằng:

- Còn Nhị Ðại vương vãi mình cố kỉnh nào?.

Tiểu tuần phong nói:

- Còn Nhị Ðại vương, mình cao bố trượng, đôi mắt phụng mày tằm, hình xinh như gái tốt, nanh bạc đãi mũi rồng, trường hợp cự chiến với ai, thì nội một chiếc mũi húc người, dầu mình sắt sườn lưng đồng cũng buộc phải chết.

Tôn Hành giả nghĩ thì thầm rằng:

- con yêu lấy mũi cơ mà guộng bạn ta, thì cũng dễ dàng bắt.

Liền nói rằng:

- Còn Ðại vương thứ cha tài phép ra thể nào?.

Con yêu không giống nói rằng:

- Ðại vương vãi thứ bố của tôi chưa hẳn kẻ phàm tục, hiệu là Vân trình vạn lý bàng: đi thì nổi gió dậy sóng, đi đâu cũng có đem một món bửu bối theo mình, điện thoại tư vấn là ve âm dương nhị khí, nếu thâu fan vào ve sầu ấy, nội một giờ ba khắc thì tiêu ra huyết.

Tôn Hành giả nghe nói giựt bản thân thầm suy nghĩ rằng:

- tuy nhiên cũng không hề chi, ta hãy coi chừng loại ve ấy.

Liền nói rằng:

- Tài phép cha vị Ðại vương các ngươi nói ko sai, cũng biết một phương pháp như ta. Nhưng vị Ðại vương làm sao muốn ăn thịt Ðường Tăng đó?.

Con yêu khác hỏi:

- quan lớn lừng khừng hay sao?.

Tôn Hành giả nạt rằng: "Ta chần chờ hơn bây tuyệt sao? vì Ðại vương vãi nghi bọn chúng bây ko rành new sai ta ra hạch hỏi mang đến chắc.

Tiểu tuần phong nói:

- Ðại vương với Nhị Ðại vương vãi đồng ở đụng Sư đà, còn Tam Ðại vương khi trước qua nước Sư đà, ngay phía Tây cách đó chừng tứ trăm dặm. Tam Ðại vương ăn hết fan nước ấy, chỉ chiếm đoạt thành trì, đem thủ công qua theo đông lắm. Ni Tam Ðại vương vãi nghe nói vua Ðại Ðường không đúng Ðường Tăng đi thỉnh kinh, người ấy kiếp trước tu mười đời nếu nạp năng lượng thịt Ðường Tăng thì sống hoài chẳng chết, tuy vậy sợ một bạn học trò là Tôn Hành Giả, tài phép mười phần e một mình khó cự, bắt buộc qua đụng Sư đà kết anh em với hai Ðại vương vãi kia. Ðại vương tôi quyết bắt mang đến đặng Ðường Tăng mà ăn thịt.

Tôn Hành trả nói:

- đề xuất phải, bọn chúng bây nói nhằm mục đích hết, ta ko đòi lễ tân quan. Thôi, thằng đi hồi nãy theo ta, về báo với Ðại vương mang đến rõ.

Tiểu tuần phong y lời theo Tôn Hành trả gần một dặm đường, Tôn Hành Giả đem thiết bảng đập chết. Rồi hóa ra hình nó, cổi áo xống mà bận, lấy đính bài mà đeo, với lục lạc cố gắng cờ, với đi với đánh mõ, đến bên cạnh động, thấy cả muôn bé yêu nỗ lực cờ và khí giái. Tôn Hành mang nghĩ thầm rằng:

- nếu như mình vào động, chúa yêu thương hỏi câu hỏi tuần núi thì dễ dàng trả lời, sợ nó hỏi vấn đề cũ thuở nay, thì biết đâu cơ mà nói, xui xẻo nó coi thấu thì bản thân chạy không khỏi, vị quân giữ cửa rất đông, bắt buộc tính kế dọn đường new đặng. Nhắm nó thuở ni nghe giờ đồng hồ chớ chưa chắc chắn mình, hãy kiếm chuyện nói láo mà lại dọa nó.

Nghĩ rồi, cùng đánh mõ và rung lục lạc, chạy nhào vô đó. Tôn Hành trả không thèm nói lại, cứ lủi cho tới hoài. Chạy vào cửa ngõ thứ nhì, bị bạn hữu tiểu yêu thương đón lại nói rằng:

- tè tuần phong về đây.

Tôn Hành mang nói:

- Phải.

Các tè yêu hỏi rằng:

- Ngươi đi tuần hồi sớm, có gặp gỡ Tôn Hành Giả đó hay không?.

Tôn Hành trả nói:

- chạm chán rồi gặp gỡ rồi, nó đương mài thiết bảng không tính núi.

Các tiểu yêu hỏi:

- hình dáng nó ra thể nào, mài thiết bảng làm đưa ra vậy?.

Tôn Hành đưa nói:

- Nó ngồi chồm hổm bên mé khe, coi bộ bự như ông thần Khai lộ, giả dụ nó vùng lên cao mười mấy trượng như chơi, tay thay cây thiết bảng mập và lâu năm lắm, đương khoát nước mài thiết bảng bên trên hòn núi, với mài cùng nói rằng: Thiết bảng ôi, bấy lâu ta chẳng lấy ngươi ra, để vẫn sét hết. Ni quyết cậy thần thông ngươi đập mười muôn đái yêu, với giết cha tên chúa động, rồi ta vẫn tế ngươi. Nó nói như vậy, chắc là bây ở ngoài đề xuất chết trước!.

Lũ tiểu yêu nghe nói kinh hãi, hồn phách lên mây.

Tôn Hành mang lại nói rằng:

- những ông ôi, giết thịt Ðường Tăng không có bao nhiêu, nhắm chẳng chia tính đến chúng ta, tội gì mà lại đội đèn cho chúng nó nạp năng lượng tiệc. đưa ra bằng di dời cho xong.

Các tè yêu phần nhiều nói:

- đề xuất lắm! họ ai lo phận nấy, đến khỏi thì thôi. Cần chi như quân dân thì sợ phép vua, dầu chết cũng không đủ can đảm trốn, chớ cộng đồng ấy là hùm beo sói gấu, rất nhiều loài nỗ lực thú thành tinh.

Nên đồng hè rộ lên, đi tứ tán hết! bửa ra nói gạt một tiếng cơ mà tiểu yêu thương đi tất cả muôn, chẳng không giống ống tiêu của Trương Lương thổi chảy quân Sở.