Tên loại tranh nghệ thuật khiêu dâm của nhật bản

     
(readandgetrich.com) - Một cuộc triển lãm 150 siêu phẩm nghệ thuật Nhật Bản với nội dung đầy tính nhục dục ở Bảo tàng Anh sẽ khiến dư luận chau mày, đặt câu hỏi: Liệu chúng có thực sự chứa đựng quý hiếm nghệ thuật ?

Bạn đang xem: Tên loại tranh nghệ thuật khiêu dâm của nhật bản

Bức tnhãi là một trong những tuyệt phẩm khêu gợi nhất vào lịch sử nghệ thuật: Nằm sâu dưới nước, một nhỏ bạch tuộc khổng lồ màu tím đã kéo một người phụ nữ khỏa thân nằm vào một chỗ trũng giữa nhì tảng đá.
Những chiếc vòi quấn lấy thân thể của người phụ nữ trong lúc con bạch tuộc thể hiện các động tác tương tự nlỗi đã quan liêu hệ tình dục bằng miệng. Ở gần mặt người phụ nữ, một con bạch tuộc thứ hbạn đang trao một nụ hôn nhẹ nhàng, Lúc cô ngả đầu về phía sau trong mê man.
Dưới nhỏ mắt hiện đại, bức tnhãi này chỉ như thể nlỗi một tuyệt phẩm khiêu dâm kỳ cục, đáng buồn cười. Nhưng thực tế đây là một bức tnhóc in mộc bản nổi tiếng, được pmùi hương Tây được hiểu với thương hiệu The Dream Of the Fisherman’s Wife (Giấc mơ của vợ người đánh cá). Nó được nghệ sĩ Nhật Bản Katsushika Hokusai (1760-1849) đem tới vào năm 1814. Ông nổi tiếng vì đã vẽ một bức ttrẻ ranh có cảnh một bé sóng lớn dường nlỗi chuẩn bị nuốt chửng núi Fuji.
Tnhãi nhép The Dream Of the Fisherman’s Wife của ông thiết thực là một siêu phẩm nghệ thuật phức tạp, thuộc về một thể loại đọc là "shunga" tuyệt "tnhóc mùa xuân" khiêu dâm. Loại tranh này đã tiến nhanh rất mạnh ở Nhật Bản từ giai đoạn những năm 1600 tới những năm 1900.
Không phải tnhãi shunga nào cũng mô tả cụ thể chình họa sex, dù chúng vẫn rất gợi cảm
Một cuộc triển lãm về shunga mang thương hiệu Sex And Pleasure In Japanese Art (tạm dịch Tình dục và Hoan lạc trong nghệ thuật Nhật Bản), quy tụ hơn 150 tuyệt phẩm shunga, đã khai trương thành lập vào tuần này tại Bảo tàng Anh ở London.

Xem thêm:

Một bản sao bức ttrẻ ranh nổi tiếng của Hokukhông nên từng thuộc sở hữu của Chuyên Viên mỹ học người Pháp Edmond de Goncourt, đã xuất hiện trong triển lãm. Trưng bày kèm với tnhóc con là những dòng chữ giải thích nội dung, đến biết người phụ nữ trong tnhãi đã được viên mãn.
“Ngày hôm nay shunga bị đối xử như khiêu dâm tục tĩu" - Timothy Clark, người là curator ở Bảo tàng Anh nói - " Những người không từng nhìn thấy shunga trước kia sẽ ngạc nhiên trước sự bạo dạn của chúng. Nhưng trên đây là nghệ thuật thể hiện tình dục, ko phải mặt hàng khiêu dâm. Chúng được làm ra để mang đến thấy chính xác mức độ hoàn hảo về nghệ thuật, như là các dạng ttinh ranh khác, do cùng một người tạo nên. Hokukhông đúng đã sáng tác dưới thời Evị, giai đoạn ko khí vui vẻ tràn ngập và hình hình ảnh về bé bạch tuộc đã được lấy ra từ một truyện cổ nói về một người phụ nữ đã đánh cắp ngọc quý tại kinh thành Long vương. Hokukhông nên đã chờ đợi một phản ứng khôi hài với trỡ ràng của ông. Rất nhiều nội dung vào shunga trái với lẽ thường - đó là sự tưởng tượng trong sáng tác".
Không ai mô tả tác động của shunga đẹp đẽ hơn nhà mỹ học thế kỷ 19 Edmond de Goncourt. Ông đã viết về "những màn giao hoan cuồng nhiệt, gần nlỗi giận dữ; sự lao vào nhau của các song khát tình, làm đổ bức bình phong bít phòng ngủ; các thân thể nhỏng tan vào nhau... những cái hôn nồng cháy, người phụ nữ như mê đi, đầu ngả về phía sau, chạm vào sàn, song mắt nhằm nghiền; cuối cùng là thần lực của các đường nét có thể sánh với hình hình ảnh bàn tay vào Bảo tàng Louvre, gắn với Michelangelo”.
Lúc đánh giá shunga, điều quan lại trọng là phải loại bỏ trung ương lý kiểm duyệt liên quan tới sex, vốn trường thọ vào nhiều nền văn uống hóa suốt một thời gian dài. Mặc dù các bản in shunga chính thức bị chỉ dẫn ngoài vòng pháp luật ở Nhật Bản vào năm 1722, người ta không xiết chặt việc cấm đoán nó. Và trong 3 thế kỷ phát lên cực thịnh, hàng ngàn tác phẩm shunga đã ra đời, dưới nhiều hình thức: Sách nhiều tập, các bộ tnhóc con vẽ dùng làm quà cưới, các bản in nhỏ...
Shunga có hình thức hoạt hình và chứa đựng nội dung nhục dục, dẫu vậy nó hiếm Khi có cảnh bạo lực hoặc có xu hướng quá đà. Phần lớn shunga đều tế bào tả cụ thể cảnh ái ân của các song nam nữ và các bức ttinh quái này nhiều kỹ năng đã được trân trọng bởi không ít người Nhật cổ, từ các vị samurai mang lại tới những nhà buôn giàu có và cả dân thường. "Sự phân loại rạch ròi giữa khiêu dâm và nghệ thuật chỉ cần quan lại niệm của pmùi hương Tây" - Clark nói - "Ở Nhật Bản, người ta cấm đoán rằng khoái lạc tình dục là điều tội lỗi".
Kỷ nguyên ổn vàng của shunga đã trùng khớp với sự tiến bộ vào công nghệ in hình thành vào gần đúng năm 1765 và kéo dài tới đầu thế kỷ 19. Trong các thập kỷ này, nhiều thợ gỗ mộc bản ukiyo-e đã quyên tâm tới shunga, gồm Kitagawa Utamaro. Tác phẩm nổi tiếng của ông Poem Of The Pillow (1788), là một album gồm 12 trỡ ràng shunga màu. "Utamaro có lẽ là nghệ sĩ shunga quan tiền trọng nhất" - Clark giải thích - "Tác phẩm của ông chiếm lượng lớn vào các dạng shunga. Ông có năng khiếu tự nhiên trong việc làm lan tỏa mê man, không cần biết đã vẽ gì - các chình họa vẽ ko nhất thiết là hoạt động ái ân".
Cuộc triển lãm ở Bảo tàng Anh còn tiếp các tác phẩm shunga của Torii Kiyonaga, người với tuyệt phẩm Handscroll For The Sleeve sầu đã vẽ theo lối trải dài bức tranh ma để tăng cảm giác riêng rẽ tư. Nó cũng có tác phẩm của Suzuki Harunobu, phụ thân đẻ tác phẩm Elegant Erotic Mane’etháng (1770) dài 24 trang giấy mô tả nhiều kiểu ái ân khác nhau.