Thơ về cuộc đời buồn

Tôi đi tìm kiếm khoảng yên của riêng tôi, một cõi thu hoang trước đó chưa từng vàng lá, một bãi biển dài quạnh vắng không vết chân qua, ta ở nghe giờ sóng rì rào, yên lẽ. Rặng phi lao đêm ngày vẫn miệt mài chở đậy cho thôn trang biển, dường như cũng vẫn hiểu thấu nỗi lòng một kẻ viễn phương còn trở trăn hoài ko ngủ, mơ về ngày xa, thời trước mà lao xao mãi bên đầu. Đêm rét mướt giá, ánh trăng tiến thưởng chừng cảm thấy không được ấm. Bên bếp than hồng với chút men say nhạt thếch, lách tách, lách tách, vạn vật thiên nhiên nhẹ nhàng ru ta vào giấc mộng say mèm dẫu vậy không mộng mị… (Ta cõng khung trời trên đôi vai…)

Sau những bài thơ viết về thói đời, lẽ sinh sống thời nay và chùm thơ viết về cuộc sống bạc bẽo. Hôm nay, mời chúng ta cùng gọi những bài bác thơ về cuộc đời khổ cực chán chán nản qua số đông nét thơ chân thật, những bài bác này không hẳn tôi viết nhưng mà sưu tầm của không ít tác trả khác, vì cuộc sống tôi chưa bi hùng đến nỗi viết thành thơ được, hì hì. Mong muốn qua số đông vần thơ ảm đạm về cuộc đời phần lớn viết theo thể tuy vậy thất lục chén này các bạn sẽ thấy trọng điểm trạng mình thoải mái và dễ chịu hơn, chúc chúng ta có các phút giây thiệt tuyệt mặt những vần thơ buồn cuộc sống thường ngày và thơ về cuộc sống thường ngày hay, trung khu trạng nhất!

*

1, Treo không Lời Ngỏ

Khói sương giăng… mờ theo trơn ngảNhư ta chừ tóc đã lần phaiTâm bốn lưu dấu ưu hoàiNhìn theo cánh nhạn lạc loài khúc thi

Trăng cao chuốc sầu bi quà úaĐỉnh cuộc sống buồn tựa lá rơiBài thơ viết chẳng thành lờiCâu từ nhạt nhẽo sao vơi được lòng

Thôi xếp bút… treo không lời ngỏĐôi mẫu đời vò võ riêng biệt mangNgược tra cứu quá khứ… khá tànCanh khuya ai điểm… sầu lan kiếp người(Jacaranda)

2, Cạn cùng với Vô Thường

Đừng tuyệt vọng, gió thay đổi chiều rồi đấyBão sắp tan, mặt đất vẫn yên bìnhTừ cọng cỏ giữa căn vườn bầm dậpTa đã nhận thức thấy sự hồi sinh

Mặc mang lại gió chiếm trụi è cổ trang sứcKệ đến mưa thuê thoả cuỗm ngọc ngàTa đầy đặn mọi điều cần yếu mấtĐủ rộng dài đến suốt tháng năm xa

Xin cạn với kiếp nạn này một chénĐời bi thảm vui, hoạ phúc cũng vô thườngTình đang nợ giang hồ từ trứng nướcBước phong nai lưng sao còn xấu hổ gió sương?

Đừng tuyệt vọng, ta ơi! Đừng xuất xắc vọngBến Xuân xưa sông nước vẫn vào lànhTừ neo lại ta đâu còn bão tốEm trở về đầy ắp mon năm xanh

Xin cạn với tháng ngày dần vơi cạnĐến trăm năm vẫn toàn diện đong đầyLòng lử thử giữa loại đời đen bạcBiết đầy đủ đầy trong cả buổi trắng tay!(Đỗ Quốc Thuận)

3, Cõi Tạm!

Mây ngàn đọng trên cao đỉnh núiLinh hồn bi hùng vá víu nhỏ timSương giăng chừng núi lặng imDường như ai đó thế dìm phiền đau…

Vô thường cho nỗi nhức bóng phủVải sô thưa ôm ấp thân gầyTrái tim sương khói hóa học đầyHư hao một cõi bi thiết lay lất lòng…

Hãy chấp nhận long đong số phậnKiếp lãng sầu lận đận vô biênTrần gian là cõi ưu phiềnÐời là cõi tạm thời lỡ ép đắng cay…

Tránh sao nỗi thân này xanh cỏHãy vui cho ai đỏ phận đờiChớ ai oán ơi kiếp chơi vơiRồi đời cũng một đợt rơi suối huyền…

Buồn vui lắm trả nguyên lại nhéKhép mi rồi đóng vơi áo quanCòn đâu nức nở lăng loànChim dang cánh mỏi bạc tình loang cánh buồm…

Xin trả lại đời bi hùng vĩnh biệtTrả món sầu nhức xiết bao ngànTình duyên vỡ lỡ nhẵn tanThiên thu bia chiêu mộ nghĩa trang láng chờ… !(Hồng Dương)

4, Cơm nỗ lực Muối Mè

Thuở hàn vi chòi tranh vách láVạt phên thưa nắng hắt hiu soiĐời bi thương lơ lửng đời trôiĐói no một vắt cơm ôi muối mè…

Hạt cơm trắng như tay hàn sĩTrắng công danh và sự nghiệp trắng cả con đường mâyNgười qua thả chút yêu thương vayNhìn theo chạnh nỗi tỉnh giấc say nhân tình…

Mỗi ngày qua tơ vương phân tử bụiLấm chấm hồn mặn nhạt hỏng khôngNgẩn ngơ tiếc một cái sôngChảy qua bến vắng ngắt chẳng hy vọng ngày về…

Hôm nay thân phố người xao xácBày tiệc vui nhớ chũm cơm xưa…Muối mè ai rắc vô mưaĐể cho nước mắt nhặt thưa ngậm ngùi…(Phù Dung)

5, Muộn

Cũng đành xa cuộc tình xadòng sông hoài niệm chảy từ trần mìnhcòn gì giữa vùng phù vinhmột miền mây white chở tình cất cánh đi

Nắng chiều mỏng tanh cánh tường vicho se fe một nỗi gì phôi phaem về hun hút nẻo xata về sông vắng chảy chết thật buồn

Cớ sao không quay lại nguồncho tình miên viễn mang đến hồn nguyên sơmuộn rồi! héo cả giấc mơvầng trăng vẫn khuyết nỗi chờ trong nhau…(Nguyễn Lãm Thắng)

*

6, bi lụy Ơi…

Đời bi thương ai bán tôi muaMang về tôi chứa muối dưa ăn uống dầnNếu ai mà bao gồm tranh phầnThì tôi cũng chẳng hổ ngươi ngần gì đâuCuộc đời trăm vạn bể dâuNiềm vui chẳng gồm u sầu nghìn nămĐêm ni tôi cùng với ánh trăngBạn thuộc ly rượu hỏi rằng fan đâuĐã qua không còn một nhịp cầuSầu dâng lặng lẽ rầu rầu fan điYêu fan đâu bao gồm xá gìMà sao đành đoạn… Để tôi một mình(Quách Tỉnh)

7, Nỗi Lòng

Cũng có nỗi lòng trải không raTháng ngày chồng chất xa xót xaPhơi sương soi nguyệt tình vô ngãCánh hoa yêu vỡ giữa lòng ta

Một cảnh chim bao một cõi đờiBuồn ai khéo tạc nợ tình rơiVầng trăng kết mộng đêm hoang dạiSoi tuyển mộ trần ai khóc kiếp người

Tạo hóa bày ra mọi nỗi lòngSân ham vay mượn ngậm sầu đongMở mắt chào đời đà chuốc lấySông Tương nước đục rã lòng vòng

Trăm năm ai dễ bước chân quaHứng giọt lệ tình tóc bạc đãi phaTrả từng hạt nợ từng phân tử nợThấm nỗi lòng nhức ta với ta !(Vi Vi)

8, số đông Ngày bản thân Xa Nhau

Những ngày bản thân xa nhauHồng è thêm gió bụiSầu ai oán cao như núiNhớ thương nhiều năm như sông.

Bạn đang xem: Thơ về cuộc đời buồn

Những ngày mình xa nhauBiển chiều không gió lộngHàng dừa quên soi bóngDạ lòng bao xót đau.

Xem thêm: Anh Girl Xinh Khoe Vong 1 Cang Tron, Vòng 1 Căng Tròn

Những ngày bản thân xa nhauChim lẻ bè lũ xao xácCá sẻ bọn tan tácNỗi bi lụy theo mai sau.

Những ngày bản thân xa nhauĐêm trường anh thao thứcNgày nhiều năm em cơ cựcĐời bi tráng muôn thương đau.

“Những ngày mình xa nhau…”(Xuân Miền)

9, Thơ Thẩn

Đời bi thiết chơi cùng với mấy vần thơChẳng tán tỉnh và hẹn hò ai chẳng ngóng chờMột cõi mông lung tình chén bát ngátNhiều khuôn quà ngọc chất mộng mơVũ hình trạng êm đềm mây lả lướtĐàn reo bi tráng nước hững hờTình thơ khá đầy đủ niềm sâu lắngBâng khuâng trăng tỏ ánh sao mờ !(Quoc Hung Nguyen Cao)