TRÊN DƯỚI SƯ MÔN ĐỀU KHÔNG ĐÚNG

☆, Chương 45: Sư đệ đã hết tình căn.

Bạn đang xem: Trên dưới sư môn đều không đúng

Giải đấu tu chân rất cần được đến lúc mặt trời lên cao mới bắt đầu, tín đồ tham gia toàn là thanh niên tài năng trong giới tu chân, là công dụng tương lai với trong mình rất nhiều kỳ vọng của môn phái, Bùi Vân Thư thuộc với những sư huynh của y, trừ Chúc Vưu vừa mới nhập môn ra, thì ai cũng phải tham gia giải đấu.

Lúc mang lại Vô Chỉ phong thì các sư huynh sẽ đứng đợi từ sớm, Lăng Thanh chân nhân dẫn đầu tất cả đi đến vị trí tổ chức.

Đan Thủy tông cần sử dụng cả một ngọn núi cao làm khu vực so tài, những đại năng tăm tiếng trong tu chân giới ngồi trên cao, có những tiền bối sống đây, nên đệ tử đứng dưới không người nào dám làm cho bừa, tất cả cùng đứng nghiêm, vẻ phương diện nghiêm nghị.

Bùi Vân Thư và các sư huynh đứng lẫn trong các đệ tử của Đan Thủy tông, chỉ cần bên người không tồn tại Chúc Vưu, thì y có thể thoải mái bày ra khuôn mặt hờ hững.

Y thân sở hữu bạch y, lạnh lùng như băng, lúc lẳng im đứng tại khu vực thì như một ngọn núi tuyết vậy, sáng ngày hôm nay tam sư huynh vừa gặp mặt y, đã lập tức cảm giác có gì đó không đúng lắm rồi, hôm nay càng ko nhịn được hỏi: “Sư đệ, bao gồm phải vai trung phong trạng không tốt không?”

Lúc nhận thấy sư đệ sử dụng sắc khía cạnh lạnh lùng đối mặt với tiểu sư đệ mới đến thì trung khu tình của hắn vô cùng sung sướng, nhưng khi sư đệ khía cạnh lạnh cùng với hắn thì thế nào cũng không thấy vui nổi.

Mấy cách nay đã lâu đó khi say rượu thì vẫn còn đó nhu hòa như thế, sao mà hôm nay, sắc lại rét như kiếm mới rời vỏ gắng này?

Ánh đôi mắt của hắn để ý dán chặt vào mặt Bùi Vân Thư, cơ mà Bùi Vân Thư vẫn không nhúc nhích, nét khía cạnh không gợn sóng, giọng nói cũng rất lạnh, “Đệ ko sao.”

Tam sư huynh ngẩn ra, bàn tay sẽ phe phẩy quạt của hắn vô thức chấm dứt lại, trong tim không khỏi cảm giác có gì đấy không ổn, nhấc chân tiến thêm một bước lại ngay sát Bùi Vân Thư, rẻ giọng nói: “Vân Thư sư đệ, nếu như trong tim đệ thấy không thoải mái, thì cứ việc nói mang lại sư huynh biết. Bao gồm cần mượn say rượu tiêu sầu, khu vực của sư huynh đây vẫn còn rất nhiều.”

Cuối thuộc thì Bùi Vân Thư cũng chịu đựng ngẩng đầu quan sát hắn một cái, chỉ nên chờ Vân Man còn còn chưa kịp nở nụ cười, đã đối lập với bé ngươi đen bóng không chút tình yêu của y, nghe giờ y nói: “Tam sư huynh, đệ không sao, không phải lo lắng.”

Không khí quanh bạn y cực kỳ nhạt, giọng điệu cũng nhạt, nhị sư huynh nhăn nhăn mày, reviews y một lượt từ trên xuống dưới hắn, tự dưng đưa tay về phía cổ tay y sờ soạng, “Sư đệ có phải là thân thể là không khỏe không? Để sư huynh di động bắt mạch mang đến đệ.”

Bùi Vân Thư nghiêng tín đồ tranh đi, y ngước mắt, ánh mắt lướt qua bạn từng vị sư huynh.

“Đệ không sao,” Y nói, “Chỉ tất cả điều, mấy ngày trước, sư tổ vẫn rút đi tơ tình của đệ nhưng thôi.”

Đại sư huynh vẫn luôn luôn trầm mang không thủ thỉ chợt siết chặt tay, nhỏ ngươi hắn thốt nhiên co rút thiệt nhanh, không nhịn được tiến về vùng trước một bước, các giọng nói lạnh lẽo, “Đệ nói gì —— ”

Bùi Vân Thư liếc xem qua bàn tay đang run lên của hắn, như thực sự đã trở nên rút đi tơ tình vậy, trong tâm vừa không vui cũng chẳng thấy buồn, y cúp mắt, lạnh đến mức mặc dù có là độ gió xuân tháng năm, cũng đổi thành ngày đông giá rét giá giá buốt tháng hai, “Sư đệ đã không còn tơ tình rồi.”

Tam sư huynh gặm răng, trong miệng dâng lên nhịp nhàng mùi máu tanh nồng, thời tương khắc này đến ngay cả cười hắn cũng không có tác dụng nổi, cơ thịt trên mặt cứng ngắc, chỉ cảm thấy trong trái tim như bị chọc phá thành một chiếc hang lớn, gió thổi thông thống quét từ cửa hang bao phủ toàn cỗ lục che ngũ tạng, “Sư đệ, tránh việc nói chơi với những sư huynh.”

Rút tơ tình rồi, thì sẽ không còn thất tình lục dục nữa, nguyên nhân sư tổ lại rút tơ tình sư đệ chứ.

Câu chuyện tiếu lâm này thiệt sự không tồn tại chút bi hùng cười nào, thậm chí là còn khiến người ta rét mướt buốt cả người.

Nhưng lời vừa dứt, tam sư huynh chỉ nhận được đáp án từ bỏ đôi con ngươi đen láy vô dục vô cầu của Bùi Vân Thư, một ánh mắt thản nhiên lướt qua.

Sư tổ tu là Vô Tình đạo, nhưng bạn tu Vô Tình đạo còn không tự rút đi tình căn của mình, vậy thì lý do sư tổ lại rút tình căn của Tứ sư đệ!

Vân Man vội vàng quay đầu lại, mắt trợn lớn như sắp nứt ra mang đến nơi nhìn chằm chặp vào Vân Thành, “Nhị sư huynh, tơ tình bị rút rồi còn rất có thể —— ”

“Không thể làm những gì được nữa,” gương mặt của Vân Thành ko cảm xúc, nhì tay hắn chắp sau lưng, như chẳng hề bị đả hễ đến, nhưng ánh nhìn nhìn Bùi Vân Thư, tròng đôi mắt nặng nề buổi tối đen, đang tiềm ẩn một màn mưa xối xả, “Tứ sư đệ, đệ đối với sư huynh… thật sự ko còn bất cứ một cảm giác gì sao?”

Bùi Vân Thư im re trong chốc lát, sau đó, lừ đừ nhẹ nhàng gật đầu.

Dù là lúc không thể ký ức thì cơ thể y vẫn luôn luôn nhớ rất những thứ. Thấy sư huynh là sợ hãi, thấy sư phụ là đau lòng.

Y ko biết tôi đã quên đi điều gì, mà lại theo lời của sư tổ, đều ký ức nhưng mà y sẽ quên ấy, mang vạn phần đau khổ.

Lúc say ước xin sư huynh đừng tấn công gãy chân mình, một bản thân như vậy, đến chủ yếu Bùi Vân Thư cũng thấy xa lạ và hoang mặt đường vô cùng.

Phải trải qua chuyện gì, y bắt đầu trở nên như thế chứ?

Nhưng chắc không phải là chuyện giỏi đẹp gì.

Sư tổ sợ ảnh hưởng đạo chổ chính giữa của y, thậm chí cả sư phụ cũng từng hững hờ nói cùng với y: “Vân Thư, đạo trung ương ngươi bất ổn.”

Nhắc tới cũng bi đát cười, sư phụ nói y như vậy, chính là vì Vân Vong tè sư đệ, nhưng tiểu sư đệ vẫn thành sư tổ, lại cũng chính là sư tổ e sợ rằng đạo trung ương y bất ổn.

So với lời nói lạnh lùng của sư phụ thì điều nhưng mà sư tổ lo đã làm tác động đến đạo trung tâm của y, là chuyện ra sao nhỉ?

Ánh mắt của tất cả ba sư huynh chăm chú dán rước Bùi Vân Thư, biểu tình của bố người hết sức căng thẳng, phảng phất như mỗi một câu từ bỏ trong mồm Bùi Vân Thư, như một tờ phù chú đưa ra quyết định sinh tử.

Mà một cái đồng ý này của y, làm toàn bộ tưởng như mình đang bị thả rơi xuống lòng vực sâu.

Cả người lạnh toát, hô hấp nặng nề khăn.

Bàn tay sẽ gác sau sườn lưng của Vân Thành, trong tâm bàn tay đã tràn ra ngày tiết tươi.

Đôi đôi mắt với khóe đôi mắt ửng đỏ cứ quẩn quanh quanh quanh quẩn trong những đêm mơ, khoảng đó sư đệ khi say còn hoàn toàn có thể đỏ đôi mắt rơi lệ, nuốm mà bắt đầu chỉ đôi cha ngày sau, đã mất tình cảm nữa rồi.

Hắn đẩy Vân Man sẽ đứng chắn trước mình ra, ko màng mang đến Vân Cảnh còn sẽ sững sờ mặt cạnh, đi thẳng tới trước khía cạnh Bùi Vân Thư.

Các sư huynh đệ ở các phong không giống cũng phát hiện có gì đấy không ổn, cùng chú ý về phía này, còn có người giương giọng hỏi: “Sư đệ, gồm gì không nên sao?”

Vân Thành mặc kệ ngoài tai.

Đến lúc hắn sẽ đứng trước mặt Bùi Vân Thư, Bùi Vân Thư cũng chỉ nhẹ nhàng đảo mắt nhìn hắn.

Xem thêm: Bức Thư Gửi Người Yêu Sắp Đi Xa, Thư Gửi Người Yêu Sắp Đi Xa

Cái nhìn này của y rất là bình thản, giống như Vân Thành với y, bất quá cũng chỉ là một trong người vô cùng bình thường trong sư môn nhưng thôi.

Còn không bằng ánh mắt ngày ấy sư đệ nhìn hắn, ngày cơ mà hắn làm thịt con hồ ly kia.

Vân Thành kéo rước lọn tóc vén mặt tai y, tay lướt qua viền mặt trắng nõn của y, khóe miệng hơi cong lên ý cười, “Sư đệ, mặc dù sư huynh bao gồm làm như thế này, thì trong tâm đệ cũng không có xúc cảm gì sao?”

Máu tươi trong tâm địa bàn tay chảy theo đầu ngón tay, vẽ ra một vệt red color sẫm trên mặt tứ sư đệ.

Bùi Vân Thư chỉ quan sát hắn, ko đáp lại.

Các sư huynh nghỉ ngơi phong khác đang cau mày đi qua nơi này, tốt giọng quát: “Vân Thành!”

Sắc thái trong đôi mắt Vân Thành biến chuyển lạnh, ám muội chìm nổi ko thấy đáy, ngoài ra hắn không nghe được giờ đồng hồ quát dỡ của fan khác, lập một cái kết giới ôm lấy hắn cùng Bùi Vân Thư, sinh hoạt ngay trước mặt tất cả mọi người, như bị mất trí, nâng cằm của sư đệ lên, cúi đầu ghé cho gần.

Nhưng môi hắn còn chưa kịp chạm mang đến môi của sư đệ, hắn đã ngừng hoạt động tại chỗ.

Vân Thành cúi đầu, Thanh Việt kiếm vẫn tồn tại mang vỏ, đang hững hờ chắn trước vùng ngực hắn.

Thoắt cái, đã gồm sư huynh đệ nào đó đã hợp lực phá tan được kết giới của hắn, bầy họ kéo Vân bởi vậy xa, cần sử dụng mấy tấm lá xanh ngăn chặn tầm mắt hiếu kỳ hóng chuyện của không ít môn phái khác.

Vân Thành im re để bị lôi đi, chỉ gồm con ngươi tối đen là vẫn chằm chằm dõi theo Bùi Vân Thư, tầm mắt không dịch chuyển dù duy nhất phân.

Nhưng biểu tình của sư đệ lại không tồn tại một chút thay đổi nào, thậm chí trong cả liếc nhìn Vân Thành một cái thôi cũng chẳng có, chỉ lấy khăn tay trong ống tay áo ra, sau thời điểm lau đi bên máu tươi mặt, lại đàng hoàng nhạt tầm đôi mắt dời đi.

“Vân Thành, ngươi có phải mất trí rồi giỏi không!” Đại môn sinh của chưởng môn lạnh lùng nói, “Ngay giải đấu tu chân, mà lại ngươi định làm gì Vân Thư hả!”

“Đó là sư đệ của ngươi!”

Làm gì?

Chỉ là có tác dụng chút chuyện gì đó hoàn toàn có thể khiến chổ chính giữa tình sư đệ khơi dậy mà thôi, mặc dù là cái ngày mà lại sư đệ bóp nát mộc bài của tông môn, sư đệ quyết đề nghị rời khỏi sư môn đi chẳng nữa, thì cũng xuất sắc hơn hiện thời rất nhiều.

Vân Thành chầm chậm bật ra một tiếng mỉm cười khẽ, hắn đang định nói gì đó, lại thấy trường đoản cú chân trời có một tia sáng trắng lóe lên, sư tổ một thân áo bào white tinh, vô tình vô dục đáp xuống, đứng trên đài cao.

Ý mỉm cười của Vân Thành thoáng ngừng, mi trung khu hắn nhuộm đầy mờ mịt, quan sát về phía sư tổ.

Chưởng môn của những môn phái khác và những trưởng lão sẽ ngồi trên đài gấp vàng đứng lên ngay lập tức, vấn an cùng với Vô Vong Tôn giả, Vô Vong Tôn giả đồng ý thật khẽ, hắn ngồi sinh sống ngay chính giữa, mắt đảo một vòng quan sát lướt sang 1 đám thanh niên tài năng bên dưới, nhanh chóng trông thấy Bùi Vân Thư đã đứng hòa tâm hồn vào đám đông.

Quanh bạn Bùi Vân Thư như bao gồm một lớp khói sương bao vây phủ lấy, bên trên mặt chưa từng có nụ cười, góc nhìn cũng không sở hữu vui buồn.

Rất nhiều đệ tử thuộc trông ngóng phía tầm mắt về phía y, nhưng mà Bùi Vân Thư như chưa từng nhận ra, thậm chí là đến trong cả ngẩng đầu nhìn lên trên, cũng chẳng có lấy một lần.

Hàng mi dài của Vô Vong Tôn giả run rẩy, hắn buông mi đôi mắt xuống.

Sau một chốc, lại ko nhịn được nhìn lại.

Nhưng mặc dù rằng biểu cảm của các sư huynh tất cả là đại biến, Bùi Vân Thư cũng hoàn toàn không bị hình ảnh hưởng, y chỉ đứng yên một chỗ, nhắm chặt đôi mắt lại, nhằm linh khí tải quanh thân mình.

Thật sự đang trở thành hình hình ảnh trong tưởng tượng của Vô Vong Tôn giả.

Vô Vong Tôn giả nhìn y hồi lâu, bỗng nhiên chợt nhớ lại sản phẩm công nghệ gì, nghiêng người nhìn về vùng sau Lăng Thanh chân nhân.

Cái tên đệ tử new nhận kia quả nhiên sẽ đứng ẩn dưới Lăng Thanh chân nhân, thân hình hạn hẹp dài, biểu tình bên trên khuôn khía cạnh tuấn mỹ cũng là nhàn nhạt, đang nhìn thẳng xuống vùng dưới dưới.

Chợt cảnh tượng Bùi Vân Thư bao bọc lấy cổ, đỏ phương diện vùi đầu vào trong ngực hắn ta, trong mắt còn với theo ánh nước long lanh, dìu dịu nỉ non một tiếng “tiểu sư đệ” tái hiện nay lại trong đầu.

Ngón tay Vô Vong Tôn giả run lên.

Lại ko tự công ty được âm thầm nghĩ, nếu như như fan mà Bùi Vân Thư vòng đeo tay ôm là hắn, y tựa bản thân trong ngực hắn, với theo hương thơm rượu nồng dịu nở niềm vui với hắn, call hắn: “Tiểu sư đệ.”