Vũ điệu câm

     
Những áp lực trong việc làm tiền cộng với phần lớn thú vui bên ngoài từ lúc nào sẽ đẩy anh dần rời xa bà xã con thời điểm nào ko hay đến khi chị nhất quyết gửi giấy ly hôn thì anh bắt đầu giật bản thân suy ngẫm lại vắt nhớ coi thời gian gần đây chị có thể hiện gì không giống không, nhưng lại trong đầu anh trống rỗng tuếch, không tồn tại một hình hình ảnh nào của chị. Đàn ông chúng ta thường tốt nghĩ rằng đã cưới được thiếu nữ họ yêu thương thì không cần thiết phải thể hiện nay sự quan lại tâm nâng niu như ngày còn bắt đầu yêu nữa đề nghị mới dần tạo thành những khoảng cách vô thuộc xa cùng rộng trong tình yêu giữa nhì người.Suốt chiều tối ngồi ngơi nghỉ công ty, chị không tài nào tập trung thao tác làm việc được. Những câu hỏi về cuộc hôn nhân của chính bản thân mình cứ lặp đi tái diễn trong đầu chị. Chị thấy cả khung người và trái tim mình rệu rã rộng mỗi ngày. Chị tưởng như mình đang tiêu pha tuổi xuân trên một con phố dài vô định, không lối thoát mà đôi bàn chân thì đã hy vọng quỵ xuống từ rất lâu rồi. Đơn ly hôn chị đã viết, chỉ ngóng anh ký một chữ là hai bạn ra tòa xử lý thủ tục cho cấp tốc gọn. Tuy vậy anh nhất mực không ký. Trong bữa ăn chiều yên ổn lẽ, anh hỏi chị:– Em đang có người khác rồi yêu cầu không?Chị ngước lên quan sát anh, nhoáng chút sững sờ:– Anh chú ý em kiểu như một người đàn bà nhàn rỗi lắm hả? Em tưởng bản thân là tín đồ máy khi không còn lo việc doanh nghiệp lại bận bù đầu với đủ loại câu hỏi nhà cho mức không tồn tại thời gian nhưng mà thở chứ. Em mong gì mình gồm đủ thời gian để hứa hẹn hò.– Đừng nói với anh rằng em đòi ly dị chỉ vì các bước nhà khiến em bận bịu. Em tưởng anh không mắc chắc?– Vâng. Anh thì bận quá rồi. Bận bia bọt bong bóng cùng bằng hữu sau giờ làm, bận cờ tướng mạo với mấy ông cầm cố đầu phố, đến về tối về còn bận coi đá bóng. Mắc như cụ thì không còn thời gian lo cho mái ấm gia đình là phải.– trường hợp em thấy quá sức, bạn cũng có thể thuê tín đồ giúp việc, tại sao lại nên lấy việc ra tòa để dọa nhau?Chị dường như không thể bình thản hơn được, dằn dũng mạnh đũa xuống mâm, chú ý thẳng vào mắt anh, chị nói lờ đờ từng câu rành mạch:– Anh thấy em hệt như đang hù dọa anh à? Anh thử nghĩ về xem cùng với đồng lương ít ỏi của nhị người, em không lẹo vá thì chẳng đủ nuôi nhỏ chứ nói gì đến việc thuê fan giúp việc. Mà sự việc ở đây không chỉ có là bắt buộc một người giúp việc, em đề xuất sự phân tách sẻ các bước và ý thức vun vun gia đình. Anh không có cả hai điều đó, chính vì vậy em nhắc lại một lần nữa là em hy vọng chấm dứt. Còn anh muốn ký vào tờ đối chọi thì ký, còn nếu không cũng chẳng vụ việc gì. Rồi thủ tục ly hôn cũng trở nên được giải quyết.

Bạn đang xem: Vũ điệu câm

*

Chị đứng dậy, bỏ lỡ bát cơm trắng và đi liền mạch vào phòng. Khi ô cửa phòng sập lại là cơ hội nước đôi mắt chị cứ cầm cố trào ra. Lấy chồng được sáu năm mà lại đã có lúc sau giờ làm cho chị sợ trở về ngôi nhà mình lúc biết trước bao gồm hàng núi quá trình đang chờ sẵn. Chị cũng là bé người, cũng có thể có những lúc stress rã tránh vì áp lực công việc. Những lúc đó chị chỉ thèm xong xuôi việc công ty là về nhà, để mình xuống giường nằm nghỉ ngơi ngơi cho lại sức. Nhưng suốt sáu năm, tất cả những thời điểm dịp lễ tết cũng không cơ hội nào chị được ngơi tay. Chị cảm cúm, bé sốt không bao giờ anh để ý. Cứ như thể anh đem chị về để sinh đến anh những người con và làm tín đồ ở, trong khi chị buồn, vui, vất vả cầm cố nào anh không buộc phải biết.Đã không ít lần chị ngồi share nghiêm túc với anh, nhưng nhận lại chỉ là rất nhiều câu bông đùa theo phong cách “mấy việc lặt vặt ấy ăn nhằm mục đích gì, em cứ nói vượt lên ấy chứ”. Cũng có những lúc anh yên lặng nhưng một vài bữa sau đó, anh về nhà trong cơn say và làu bàu chị đắn đo thu vén quá trình gia đình đề xuất mấy việc nhỏ xíu cũng tỵ nạnh với chồng. Chị nghe mà lại ứa nước mắt ko nói được lời nào. Chị không quen làm lớn chuyện, phải sau một vài ba lần như thế chị chỉ từ biết lầm lũi có tác dụng cho xong xuôi việc.Từ lúc sinh thêm đứa lắp thêm hai, công việc nhà ngày càng các hơn. Sáng dậy sớm, nấu nướng mang đến chồng, dỗ dành những con ăn uống rồi gửi đứa cho trường, đứa đến nhà trẻ. Sáng như thế nào chị cũng tương tự vận động viên chạy marathon nạm mà nhiều hôm còn đi làm muộn. Sếp mắng mỏ, lương thường xuyên bị trừ, đến công ty mệt tan rời không thể hứng thú mà làm việc. Chiều về lại tất bật đón con, đi chợ, nấu ăn ăn, giặt giũ quần áo cho cả gia đình và hàng đống các bước không tên khác. Tháng ngày trôi qua, nhiều khi soi vào gương chị chẳng còn nhận thấy mình.Đến công ty, thấy những con gái đồng nghiệp thủ thỉ đi spa, shopping tốt được chồng dẫn đi coi phim vào dịp vào ngày cuối tuần mà nước mắt chị ứa ra. Sở hữu tiếng thoát ly, lấy chồng thành phố mà mang lại mấy quán cafe, hiệu sách hay rạp chiếu phim giải trí phim chị cũng chẳng có thời gian để đặt chân vào. Rất nhiều thói quen cùng sở thích đường đường chính chính chị đều cần gạt bỏ. Anh thậm chí là còn chưa bao giờ hỏi chị đem một câu “cuối tuần này em có muốn các bạn mình đi đâu nghịch không?”. Từ thời gian nào chị thân quen với việc ăn mặc xuề xòa, thậm chí có những lúc còn thấy mình luộm thuộm lúc đến công ty cùng với bộ xống áo còn nguyên mùi hương ợ sữa của con. Giả dụ cứ thường xuyên như vậy, chị e mình sẽ phát điên lên mất.

Xem thêm: Cảnh Sát Cơ Động Biểu Diễn Võ Thuật, Đu Dây Bắn Súng, Thót Tim Với Màn Thao Diễn Của Cảnh Sát Cơ Động

*

*

Dạo này anh toàn bị bạn bè nhắn tin rình rập đe dọa sẽ hấp thụ vào hội “sợ vợ”. Nói ra thì không bia bọt bong bóng cũng ghi nhớ thật, tuy nhiên vẫn hơn là bắt gặp tờ 1-1 ly hôn của vợ. Bây chừ thi phảng phất anh cũng vào bếp, dù hôm thì cơm khê, hôm thì nồi cá kho bốc cháy. Chị bảo:– Anh lười thân quen rồi nên hiện thời có biết làm gì đâu? thử hỏi nếu như em đi vắng tanh một ngày có thể anh mang các con ra tiệm cơm dân gian đầu ngõ mất.– vấn đề lớn mấy anh còn giúp được, mấy việc này chẳng qua không quen thôi, chứ sau này anh sợ anh thành đầu bếp tốt hơn em nữa đấy.Chị nguýt:– Được nỗ lực cho bà bầu con tôi nhờ.Anh gãi đầu, cười nhân hậu như thuở ban sơ hai bạn mới thân quen nhau.Cuối tuần, anh lấy đâu hai chiếc vé xem phim rồi gửi nhỏ sang bà nội, chở chị đi xem. Chị lựa cả tủ đồ chẳng thấy bao gồm bộ nào bắt đầu cả, anh đứng tần ngần yêu quý chị, nghĩ về bụng tối mai duy nhất định yêu cầu đưa chị đi download váy áo. Coi phim xong, ra khỏi rạp chị vẫn còn đấy cằn nhằn:– Hóa ra Rio là phim hoạt hình. Thế và lại để các con ngơi nghỉ nhà, tội nghiệp chúng. Cơ mà anh cũng khéo chọn phim lắm cơ, sáu năm mới tết đến cho vợ đi coi phim một lượt mà chọn đúng phim hoạt hình. Thơ mộng nhỉ?– Ừ thì… trên anh nhờ thằng bạn nó tải hộ. Kiên cố nó tưởng download cho lũ nhỏ dại nên… Mà bạn nó đưa đến thì anh cứ cầm, anh cũng không quan sát kỹ vé. Mà lại thôi, nhằm chiều mai anh bù cho các con bằng 1 trong các buổi đi đùa trong sở thú. Được không bà xã.Đã sáu năm rồi anh lại học cách hẹn hò như hồi đầu new quen chị. Cơ hội chở chị bên trên đường, thấy chị nép vào sườn lưng anh ngượng ngùng, lâu lắm rồi mới gồm một ngày vui như thế. Anh bảo cả hai đã học phương pháp để yêu lại tự đầu…VŨ THỊ HUYỀN TRANG