Truyện tổng tài tuyệt ái tình thê

     
Tình một đêm lở dở, sau một tháng cô biết mình có thai.

Bạn đang xem: Truyện tổng tài tuyệt ái tình thê

Hắn là tổng giám đốc của cô, còn cô là một thư ký nhỏ bé. Ban đầu, sau đêm hôm đó cô lãnh cảm nói:

"Chỉ là tai nạn, không cần chú ý..."


Nhưng hôm nay, mẹ cô - người thân duy nhất trên cỏi đời này nguy kịch nằm trong bệnh viện, cô chỉ còn một bé đường, đến tìm gặp cha mẹ hắn:

"Cháu có thai rồi, muốn cháu sinh đứa trẻ này thì anh ấy phải lấy cháu."

"Hàn Lập Y, cô đừng quá đáng!" Hắn tức giận gắt lên.

Nhà họ Trác vốn hy vọng mỏi có một đứa cháu ẩm bồng, hôm ni bỗng dưng cô xuất hiện thì chẳng thèm nghĩ ngợi: "Được, cứ quyết định vậy đi!"

"Mẹ!" Hắn không ngờ mẹ hắn sẽ dễ đồng ý như vậy. Tức thì cả ý kiến của hắn cũng không có. Nhìn sang cha của mình ông cũng gật đầu: "Dầu gì thì cũng có nhỏ rồi, cưới thì cưới đi!"

Thế là hôn nhân giữa Trác Thành Quân và Hàn Lập Y bắt đầu.

"Hạng phụ nữ hám danh lợi như cô không có tư cách làm vợ tôi."

Đó là câu đầu tiên hắn nói lúc vào phòng tân hôn.

"Phải, tôi chỉ cần tiền, chứ không cần làm vợ anh."

"Cô... Phá bỏ cái thai, rồi cút khỏi đây, tôi sẽ mang lại cô đủ số tiền mà cô muốn!" Hắn không muốn đứa trẻ của mình được tồn tại trên đời chỉ vì một sự dụ lợi. Hắn là Trác Thành Quân, thái tử gia của thành phố, đứa trẻ của hắn đáng được một cuộc sống hạnh phúc mà bất cứ đứa trẻ nào cũng muốn muốn!

Đó vừa là tôn nghiêm, vừa là lý tưởng sống của hắn.

Huống hồ gì, người phụ nữ không có lương tâm này, vì sao lại có thể nói những lời đầy rẻ rúng đó, giết chết đi bản chất cao khiết của một sinh linh sắp chào đời.

Hàn Lập Y bất giác đưa tay xoa bụng còn chưa nhô lên, nhìn Trác Thành Quân, cười nhẹ: "Nhưng số tiền mà tôi khi ở lại đây tía mẹ anh đến sẽ nhiều hơn số tiền mà anh đưa tôi."

"Hàn Lập Y! Được lắm, vậy cô sống ở đây mà làm tốt vị trí thiếu phu nhân bù nhìn của mình đi!"

"Rầm!" Không còn gì để thương lượng, hắn sập đóng cửa lại một mạch đi ra ngoài.

Cả đêm đó, hắn không về lại phòng.

Xem thêm: Lặng Nhìn Dòng Đời Đua Nhau Bon Chen Vì Chữ Tiền, Lời Bài Hát Ngước Mắt Nhìn Đời (Beat)

Mấy ngày hôm sau, cô và hắn cứ như nước với lửa.

"Mẹ bảo tôi đem thức ăn khuya lên cho anh này."

"Cút đi!"

"Anh ăn đi, tôi mới giao phó được với mẹ."

"Đừng ở đây nịnh bợ mẹ tôi, cô có biết nhìn cô tôi thấy buồn nôn lắm không? Đi ra ngay!" Hắn vừa nói vừa hất luôn mâm thức ăn xuống đất.

Hàn Lập Y không nói gì, yên ổn lặng nhặt từng mảnh vỡ lên. Đây không phải là mẹ hắn bảo, mà bởi vì cô thấy hắn thức khuya xử lý công việc nên mới cố tình làm mang lại hắn ăn.

Dù thế nào cô cũng muốn làm tốt nhiệm vụ của một người vợ. Hắn không nhận, cô cũng chẳng thể thu hồi.

Thế nhưng, lòng cô lại ân ẩn đau vì sự vô tâm của hắn.